Mẹ ơi, con không thể làm trọn vẹn chữ hiếu với ba mẹ, không có nhiều thời gian dành cho ba mẹ, cho gia đình – nhưng con luôn cần, mãi mãi cần gia đình, cần mẹ khỏe mạnh để ở đó đợi con về - Hứa nha Mẹ, hãy ở bên Ba và chúng con dài nhất có thể…
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của trái tim để lắng nghe và hướng về Miền Tây xứ Nghệ… Ở đó, giữa những dãy núi mịt mù sương và con đường đất lở chông chênh, bà con đang gồng mình đứng dậy sau một cơn lũ kinh hoàng.
Trong 2 ngày, chưa tính thời gian di chuyển từ TP. HCM đến Kiến Giang, rồi từ KG qua Cà Mau và CM về lại TP. HCM, mất hết gần 20 tiếng đồng hồ ngồi trên xe...
Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
Bên này là nhà của má, bên kia là nhà của con; bên này là nhà tui, bên kia là nhà bạn... Bên kia là những ký ức của những ngày đã qua để bên này giờ là ký ức của những ngày vui...
Mẹ mình nói, các em phải cố gắng gấp mười ngàn lần mới có thể đạt tới điểm khởi đầu của hầu hết tụi mình: ăn no, mặc sướng, được tiếp cận với trường lớp, mạng xã hội, sách vở, được học tiếng Anh miễn phí trên Youtube...