...Những mùa Trung thu ấy cứ thế theo chúng ta lớn lên trong cuộc đời, và cũng khi lớn lên, đi qua nhiều nơi, đến với những miền đất xa xôi của đất nước, ta chạnh lòng khi chứng kiến còn rất nhiều, rất nhiều em nhỏ ...
Và chắc chắn rồi, trên hành trình ấy, sẽ có những ước mơ được nói lên thành lời, có những hạt mầm đã được gieo trên mảnh đất tình người; có ngọn lửa hy vọng được thắp sáng.
Bên những khóm dừa nước, bên con rạch đầy gió, trong những tia nắng soi rõ ngôi nhà tường màu xanh, ngồi đó chuyện trò cùng bà Hai, chốc chốc bà lại nhìn về phía căn nhà mà hạnh phúc, ngờ đâu, cũng có ngày bà có nhà để ở...
Sát cánh cùng gia đình Việt lại mang về thêm nhiều nụ cười để nhớ, nhiều câu chuyện để kể và nhiều niềm tin để giữ - như một nhịp cầu nhỏ nối từ lòng người này sang lòng người khác, nhẹ thôi… nhưng ở lại mãi mãi.