Từ trên đỉnh núi cao, một dòng suối dữ đã được hình thành ngang qua những nền nhà cũ của những người dân, thẳng xuống con suối phía bên dưới thung lũng, những mảnh tôn, xoong nồi, gạch đá quyện lẫn trong bùn, đất đá, cây cối ngổn ngang...
“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...
...Có thể nói, dấu ấn lớn nhất của của SCCGĐV đó chính là khơi gợi được lòng yêu thương trong trái tim của mỗi người, trong đó có cả những người đã từng ở trong hoàn cảnh bế tắc- cả một đời nghèo khó, họ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm từ thiện.