Có lẽ càng sống càng đi qua tháp ganh, đối mặt với hàng ngàn điều khó khăn luôn chật chờ ập đến thì chúng ta lại càng thấy cũng có những trái tim diệu kỳ đến lạ lùng.
Có lẽ chưa bao giờ cuộc sống lại khó khăn như thời điểm này- nhưng rồi dường như càng khó khăn, TÌNH ĐỒNG BÀO, NGHĨA TƯƠNG THÂN lại được thắp lên MÃNH LIỆT VÀ ẤM ÁP hơn bất cứ bao giờ…
Chúng mình sẽ luôn ghi nhớ một điều, đó là cuộc đời con người không dễ dàng, bao đắng cay mặn ngọt, lúc vui buồn hợp tan, chúng ta vẫn phải sống tốt, cần sống một cuộc sống theo cách mà mình muốn.
Những giọt nước mắt đắng cay của 2 đứa trẻ trong căn nhà tơi tả đã khiến lòng những người thực hiện chương trình SCCGĐV như thắt lại. Mẹ bị tâm thần nhẹ, suốt ngày lang thang. Lúc nào tỉnh được chút thì ai thuê gì làm đó...
Yêu thương không cần phải đợi đến khi trưởng thành, cũng không cần phải có thật nhiều mới có thể cho đi. Ngày nào đó khi nhìn lại, điều khiến ta mỉm cười không phải là những gì ta đã giữ lại mà là những yêu thương ta đã kịp trao đi.
Và trong những chuyến hành trình về với đồng bào mình sau những cơn bão lũ từ miền Trung đến vùng núi cao Tây Bắc, ekip Sát cánh cùng gia đình Việt đã không thể kìm được lòng mình...