Có lẽ càng sống càng đi qua tháp ganh, đối mặt với hàng ngàn điều khó khăn luôn chật chờ ập đến thì chúng ta lại càng thấy cũng có những trái tim diệu kỳ đến lạ lùng.
Khi nước rút, khi bão tan, sẽ còn lại những câu chuyện đẹp để kể cho nhau nghe, để thế hệ sau hiểu rằng — trong bão giông, người Việt Nam không bao giờ bỏ rơi nhau.
...Bên bờ sông ấy, ngôi Trường Tiểu Học Trần Thới 2 đã ở đó hơn 30 năm. Biết bao thế hệ học sinh vào- ra Trường, biết bao đổi thay của cuộc đời...Thế nhưng, có một điều vẫn cũ- ấy là chiếc phà nhỏ tự chế vẫn chưa thể nghỉ ngơi...