Có lẽ càng sống càng đi qua tháp ganh, đối mặt với hàng ngàn điều khó khăn luôn chật chờ ập đến thì chúng ta lại càng thấy cũng có những trái tim diệu kỳ đến lạ lùng.
Mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh, giọt nước mắt cũng mặn ngọt khác nhau, thế nhưng cháy bỏng trong lòng họ là ngày nào đó, sẽ có một căn nhà tường để che mưa, che nắng...
Bao lần cây cầu “bất lực” khi không thể giữ được đôi chân ai đó bước ngang qua, và thế là đã có ít nhất 5 - 7 người vì trơn trượt mà ngã xuống dòng nước đục.
Lý do hôm nay ekip quyết định dời lại các hoạt động khác để tiếp tục gửi câu chuyên của mẹ con em Phát đi, không phải như lần trước là vận động tiền để em được mổ. Mà vì phía sau những giọt nước mắt, phía sau nụ cười của chị Thanh và em Phát ...
Cách đây đúng 1 tuần, chúng tôi có gửi đến quí vị thính giả câu chuyện: Có một người cha mang trong người đủ thứ bệnh, thần kinh đôi lúc cũng không bình thường, dắt díu đứa con trai 24 tuổi từ Bình Thuận tìm đến...
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...