Nếu lỡ có chết, thì mẹ sẽ chết sau tụi nó, chứ lỡ mẹ chết trước rồi ai mà lo cho thằng hai, thằng út. Tụi nó không có Mẹ thì coi như đời cũng chết rồi…
...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
Hạnh phúc của chúng ta đó là không chỉ làm nhịp cầu nối để mang những câu chuyện ở trong từng hang cùng ngõ hẹp trên nhiều miền xa của đất nước đến gần hơn với thính giả nghe Đài, để từ đó giúp cho Hoa có thể nở trên những mảnh đất khô cằn...
...con nhịn cũng được, chỉ ước sao có được căn nhà mới thì giữ em cho ba mẹ đi làm không còn sợ nữa vì các em sẽ thích ở trong nhà hơn. Còn bây giờ vì chòi nhỏ và nóng quá nên các em cứ đi lang thang đây đó mà gần chòi thì có sông sâu...
...Nhưng, cũng đúng ngày hôm ấy, sẽ là ngày mà cả cuộc đời của Quỳnh và anh trai mình sẽ không bao giờ quên được. Ngày mà mẹ các em mãi mãi rời xa các con của mình...