Nếu lỡ có chết, thì mẹ sẽ chết sau tụi nó, chứ lỡ mẹ chết trước rồi ai mà lo cho thằng hai, thằng út. Tụi nó không có Mẹ thì coi như đời cũng chết rồi…
Nhà là nơi luôn chào đón ta sau mỗi cuộc hành trình với những yêu thương vô bờ bến, nhưng có những ngôi nhà ngày qua ngày chứng kiến sự quay quắt của người ở trong đó, bởi ngày mưa cũng như nắng
Em 28 tuổi, chồng em 31 tuổi, bị mù 13 năm nay. Với ước mơ chồng có thể nhìn thấy khuôn mặt của mình, ánh mắt của đứa con mới sinh. Em đã tự nguyện xin hiến tặng giác mạc 1 bên mắt cho chồng- điều đó đồng nghĩa em sẽ chỉ còn lại 1 con mắt. Em lên chư
Lý do hôm nay ekip quyết định dời lại các hoạt động khác để tiếp tục gửi câu chuyên của mẹ con em Phát đi, không phải như lần trước là vận động tiền để em được mổ. Mà vì phía sau những giọt nước mắt, phía sau nụ cười của chị Thanh và em Phát ...
Giây phút ấy, có người ba người mẹ mỉm cười hạnh phúc, ôm thật chặt những đứa con vào lòng mà vỗ về. Giây phút ấy, dẫu không còn trên cõi đời này nữa nhưng có lẽ người cha người mẹ ấy vẫn dõi theo những đứa con của mình. Ông và bà sẽ về trong tiếng lòng
...Cách đây tròn 5 tháng, chương trình đã gửi đi câu chuyện về điểm trường này, ngôi trường nhỏ lọt thỏm giữa bốn bề rừng núi, giữa sương mù, gió buốt; giữa những bộn bề chưa lúc nào nguôi trong lòng cô giáo trẻ...