Và trên con đường đó, không thể thiếu sự đồng hành, sự tin tưởng, niềm thương và đôi bàn tay ấm áp của các mạnh thường quân, của các ông bà cô chú bác, các em nhỏ gần xa
Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
...“Cảm ơn Sát cánh cùng gia đình Việt đã đưa chúng tôi đến đúng nơi cần đến. Mỗi phần quà mà các mạnh thường quân tin tưởng gửi về Đài, đã được người dân đón nhận với sự trân trọng và xúc động vô cùng”...
Tết này, ở những miền xa, nơi rẻo cao, trong lòng những xóm nhỏ, bếp nhà ai vẫn lạnh căm, sân nhà ai vẫn sầu le lói và biết bao con trẻ nào biết chạnh lòng mùa xuân về - Tết nghĩa là hy vọng nhưng mà – con có biết là thế đâu, bởi – cha mẹ con nghèo lắm ..