Trái tim của một người mẹ làm sao có thể ngủ ngon khi mà các con chưa thể có một mái nhà để nương náu. Một mái nhà để trở về, để được che chở qua tháng năm mưa hay nắng.
Bà Năm không sợ nghèo, không sợ cực, chỉ sợ một ngày không còn đủ sức để lo cho con. Với bà, tình thương con không có điểm dừng, chỉ có thể mang theo đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời.
Cách đây gần 1 tháng, người vợ, người mẹ trẻ trong căn nhà ven sông ấy bị đột quỵ trong đêm- rồi ra đi mãi mãi. Khi phát hiện ra, trong tay chị vẫn ôm đứa con nhỏ ngủ ngon lành. Ba đứa con, đứa lớn 5 tuổi, kế 3 tuổi và út 1 tuổi- khóc nỉ non ...
...Chú bị u gan, thế nhưng mỗi ngày vẫn đạp xích lô kiếm tiền mua thuốc uống, rồi trả tiền phòng trọ. Trước đây chú cũng có vợ, nhưng khi đổ bệnh, cuộc sống eo hẹp hơn. Vợ chồng chú không còn ở chung nữa...