Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Màn đêm đặc quánh, trong cơn mưa xối xả, giữa dòng thác lũ cuồn cuộn, giữa những quả đồi dần sạt lở… những người con nhỏ bé của bản làng, trơ trọi, đơn độc và bất lực.
...Cách đây 5 năm - khi trên đường đi phụ hồ về, cha của 2 đứa trẻ ấy không may bị tai nạn – cha nằm xuống- chôn vui luôn lời hứa: “Sẽ cố gắng kiếm tiền mua gạch, xi măng về xây nhà cho 3 mẹ con ở”...
Cách đây 1 tháng, khi bệnh viện trả về, anh không nằm được mà ngày qua ngày, chỉ ngồi thở thoi thóp. Người nhà đã chuẩn bị tinh thần cho ngày anh ra đi. Lúc đó, anh bị suy tim nặng, huyết khối trong tim, tăng áp phổi, suy thận, xơ gan...