“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...
Ước ao cho đôi mắt sáng để con đường mưu sinh bớt gập ghềnh, để có thể được người ta thuê giúp việc nhà, để có thể thấy đường mà kéo cái xe lôi đi lượm ve chai thay vì phải cột ở cổ để lôi đi...
Bằng yêu thương, bằng hi vọng... những phần quà mùa xuân yêu thương của Sát cánh cùng gia đình Việt đã đong đầy cho những thiếu vơi của bà con ngày tết...
Trái tim của một người mẹ làm sao có thể ngủ ngon khi mà các con chưa thể có một mái nhà để nương náu. Một mái nhà để trở về, để được che chở qua tháng năm mưa hay nắng.
Chúng tôi nhìn nhau đau đáu lòng, cầu mong cơn bão dừng lại đâu đó ngoài khơi xa, cơn bão sẽ tan biến nhanh trước khi kịp đổ ập vào miền Trung yêu thương, bởi ở đó, bên dòng sông Đa K Rông - Tỉnh Quảng Trị,...
...Bên trong ngôi trường ấy, những đứa trẻ đang chăm chú nhìn về phía bảng, nơi có thầy giáo đang dạy cho chúng nghe những điều hay, những điều mới đang thay đổi ở thế giới bên ngoài kia...