...40 năm dòng sông ấy chở nặng một giấc mơ - và chúng tôi, những người thực hiện chương trình cùng nhiều thính giả có lẽ sẽ không bao giờ quên cuộc khảo sát ở bến sông ấy . Rừng núi bao quanh, chỉ có hoang vắng và nỗi sợ của những con người nhỏ bé.
...Những giấc mơ chập chùng, những nụ cười bẽn lẽn sau những dãy đồi, sau cơ hồ nào là núi điệp trùng vây; những giấc mơ của trò nhỏ trên vai thầy, trên tay cô. Những người ngày lại ngày, day dứt làm sao có lớp học đàng hoàng, có phòng ăn ngay ngắn...
Mỗi sự cảm ơn giống như cánh hoa lặng lẽ, tô vẽ nên mùa xuân tươi đẹp của cuộc đời. Lương thiện với người khác cũng là khoan dung với chính mình, thấm đẫm vào vẻ đẹp của cuộc sống.
...20 năm qua, cô trò nơi đây, những người gieo ước mơ và cả những đứa trẻ đang xây ước mơ phải gồng mình trong muôn vàn thiếu thốn. Thiếu đến cái cơ bản nhất, khát cũng không có nước để uống, ...
...Nụ cười của Việt lúc chia tay giờ đây vẫn còn vẹn nguyên trước mắt, điều đó làm cho chúng tôi tin rằng, cậu bé ấy sẽ sớm chiến thắng được bệnh tật, sớm quay lại được trường lớp để viết tiếp ước mơ được trở thành Họa sĩ của mình...