“Hảo tâm đâu ai bắt buộc. Sống trên đời này biết bao nhiêu là đủ, biết bao nhiêu là thiếu. Không còn thì mình làm lại; Góp cho bà con, san sẻ với bà con...” – những lời nói ấy bật ra sao nhẹ nhàng đến lạ. Nhẹ ắm bởi bà ngày ngày cũng mưu sinh vất vả...
…Em ở Sóc Trăng, gia đình gồm 9 người, cha em 60 tuổi phải đi làm thuê, làm mướn, mẹ em thần kinh không ổn định, người anh và em gái của em bị bệnh tâm thần. Anh 2 thường xuyên đánh đập người thân, có khi đốt nhà...
Cách đây 3 tháng, em phải bỏ học giữa chừng khi mẹ bị ung thư xương phải cưa 1 chân, người anh kế của em là Trần Hồng Bửu 21 tuổi vừa đi mua bán ve chai, vừa nuôi mẹ bệnh.