SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
Hết nắng rồi mưa, ngày cũng như đêm... các thành viên của SCCGĐV với bộ đồ bảo hộ kín mít, mang theo xấp bao thư đựng hàng triệu trái tim của rất nhiều tấm lòng gửi gắm để đi…
...Hiện thực, đôi khi như một giấc mơ, giấc mơ ngọt ngào đến với những con người nhỏ bé khốn khổ. Hiện thực, đôi khi như một giấc mơ – giấc mơ hạnh phúc có thật đến một cách lặng lẽ nhất, bình dị nhất, giản đơn nhất nhưng ăm ắp tình người nhất...
Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.