...Ngày hôm ấy, có 1 ngôi trường be bé xinh xinh, một ngôi trường kiên cố đã được xây lên giữa núi giữa rừng; giữa bản làng xa xôi của huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu...
Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
Mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng trôi qua, từng câu chuyện mà ekip kể, qua mỗi kỳ radio mà Sát cánh cùng gia đình Việt gửi đi, chúng ta tin rằng - chính TÌNH NGƯỜI đã làm nên biết bao điều kỳ diệu
Mẹ của 3 đứa trẻ trong gia đình bỏ đi biền biệt. Còn cha ở lại, không được
khôn lanh như người ta, nhưng ngày mỗi ngày vẫn đạp xe lôi chở dừa, kiếm
từng đồng, từng cắc nuôi 3 đứa con ăn học.
Trên mảnh đất tâm hồn, nếu chúng ta ươm xuống những hạt mầm thiện lương, thì sẽ có một ngày chúng đơm hoa kết trái, và trái ngọt ấy cuối cùng sẽ trao gửi lại tay người đã vun trồng...