Hậu phương có tấm lòng hướng về nơi ấy, trên các đường mòn lối mở, nơi các anh đang ngày đêm không ngủ. Tấm lòng ấy là những giọt nước mát lành gửi các anh, những người “Bởi tổ quốc cần, anh chẳng thể ngồi yên”...
Thương tụi nhỏ, thương ekip và thương cả hành trình mà chúng mình đã chọn. Hành trình ấy có những khoảng lặng mà ít ai thấy được - KHOẢNG LẶNG của những CÔ GÁI mang trong TIM mình SỨ MỆNH mang tên SÁT CÁNH CÙNG GIA ĐÌNH VIỆT
Chị ấy ôm mình, ôm thật lâu và cứ thế mà khóc. Mình cảm nhận những giọt nước mắt của chị, thấm ướt vai áo mình...
- Chị cứ khóc đi ạ, rồi mai phải cười thật tươi nhé. Chị phải khoẻ để nuôi 2 con nhỏ và cha già nữa. Chị mà ra đi lúc này, bỏ con sao đành..