Có những nhịp cầu nối hai bờ sông. Có những nhịp cầu nối ước mơ với hiện thực. Và có những ánh sáng trở lại trong đôi mắt người già, đủ để mùa xuân về sớm hơn một chút. Đó là hành trình bền bỉ mà “Sát cánh cùng gia đình Việt” đã và đang tiếp tục...
Con muốn đi học để có thể bước ra khỏi nghèo khổ để lo cho mẹ, lo cho ngoại. Con muốn đi học vì đó còn là giấc mơ của mẹ. Mẹ đã hy sinh, hy sinh cả khi cơ thể mẹ rã rời; hy sinh cả cuộc đời.
Nếu lỡ có chết, thì mẹ sẽ chết sau tụi nó, chứ lỡ mẹ chết trước rồi ai mà lo cho thằng hai, thằng út. Tụi nó không có Mẹ thì coi như đời cũng chết rồi…