Giây phút ấy, có người ba người mẹ mỉm cười hạnh phúc, ôm thật chặt những đứa con vào lòng mà vỗ về. Giây phút ấy, dẫu không còn trên cõi đời này nữa nhưng có lẽ người cha người mẹ ấy vẫn dõi theo những đứa con của mình. Ông và bà sẽ về trong tiếng lòng
Mỹ Kiều đã không còn nữa nhưng ước mơ của con thì vẫn còn đó. Ước mơ ấy vẫn khắc khoải khôn nguôi khi gia đình của con đâu có khả năng rời khỏi nơi ở giữa bãi tha ma đó...
...Chỉ cần một cây cầu thôi, kiên cố một chút – đường đến trường của bọn trẻ sẽ nhẹ nhàng hơn. Rồi những người dân sống trong vùng nữa, tự tin mà đi làm ăn, yên lòng lao động trên những ruộng đồng.