Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
Vùng Lòm, Dân Hóa – Quảng Bình rồi đến Sơn Hồng, Sơn Tiến – Hà Tĩnh, cuối đông đầu xuân, mưa phùn lất phất bay. Ngày mà Sát cánh cùng gia đình Việt và thính giả, tình nguyện viên mang theo 600 phần quà Mùa Xuân yêu thương đến, bà con khấp khởi vui mừng.
Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
Đối với người sáng mắt, nuôi 1 đứa con nhỏ đã chật vật lắm rồi, thế mà chị Lan - đôi mắt không thấy đường nhưng mang trên vai mình 2 đứa con nhỏ, chưa hiểu hết những khó khăn, mất mát trong gia đình của mình...
Chưa bao giờ người dân miền Tây lại khát cháy những giọt nước ngọt đến thế. Chưa bao giờ, người dân miền Tây lại mỏi mòn xếp hàng dài từ sáng sớm đến tận đêm khuya để chờ hứng những giọt nước ngọt đến thế...
...Cũng như chị em bé Hằng, bé Thủy, bé Giang– đang ở trọ cùng cha mẹ ở quận Bình Tân, nếu đường đến trường dang dở thì giấc mơ trở thành phát thanh viên, dược sĩ...