Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
..."Dù thế nào em cũng sẽ cố gắng ở lại TP kiếm tiền gửi về quê, chứ giờ mà bỏ cuộc về thì chỉ có lấy chồng, sinh con rồi lại quẩn quanh với nghèo khó. Em không muốn cuộc đời của 2 chị em gái sẽ khổ như mẹ"...
...Những mùa Trung thu ấy cứ thế theo chúng ta lớn lên trong cuộc đời, và cũng khi lớn lên, đi qua nhiều nơi, đến với những miền đất xa xôi của đất nước, ta chạnh lòng khi chứng kiến còn rất nhiều, rất nhiều em nhỏ ...
Nếu lỡ có chết, thì mẹ sẽ chết sau tụi nó, chứ lỡ mẹ chết trước rồi ai mà lo cho thằng hai, thằng út. Tụi nó không có Mẹ thì coi như đời cũng chết rồi…
...Đến bây giờ những người dân ở ấp Xẻo Vẹt, xã Nam Thái A, huyện An Biên tỉnh Kiên Giang vẫn không thể nào quên được cái ngày định mệnh ấy, khi người mẹ hớt hải hô hoán đi tìm cô con gái nhỏ...