Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
1 năm đã qua – Không một ai có thể quên được. Nhớ để trân trọng hơn những gì mình đang có. Nhớ để hiều rằng: Những ngày tươi đẹp giúp ta quý hơn giá trị của hạnh phúc; những ngày khó khăn lại cho ta biết thích nghi với những gì đang có và chính những ngày
Nếu ngày mai là ngày cuối cùng, tôi sẽ mỉm cười chào đón, vì bởi… tôi đã có những ngày không hề hối tiếc;
Nếu ngày mai tôi chỉ còn duy nhất một lon gạo, tôi cũng sẽ chia một nửa cho người khó khăn hơn mà tôi gặp;
Nếu ngày mai vô tình gặp bạn...
Mỗi sự cảm ơn giống như cánh hoa lặng lẽ, tô vẽ nên mùa xuân tươi đẹp của cuộc đời. Lương thiện với người khác cũng là khoan dung với chính mình, thấm đẫm vào vẻ đẹp của cuộc sống.
Người đã mất sẽ thôi hết những đớn đau,
Người còn sống, có lẽ đi qua cơn bão này, chúng ta suy ngẫm nhiều hơn về chính cuộc đời mình để thêm yêu cuộc sống này, yêu người hơn và sống tốt hơn…
Hãy sống với nhau như còn một ngày cuối cùng!
Con của ông là Lê Minh Tấn, bị tim 8 năm nay mà không có tiền điều trị. Gia đình nghèo lắm, cha lúc khoẻ thì đi làm công quả ở chùa, mẹ cũng lớn tuổi, ai thuê gì làm đó để nuôi 3 đứa con chưa trưởng thành.