Cách đây hơn chưa tròn 1 tháng, chúng tôi đã phát sóng hoàn cảnh của chị- tim đã bị suy nặng lắm rồi, gần 4 năm qua, hầu như chị không nằm được để ngủ, trong câu chuyện đứt quãng, chúng tôi cảm nhận được người mẹ ấy khát khao được sống, ...
Có lẽ, trên đời này, sẽ không có một tình yêu nào lớn lao như tình yêu mẹ. Mẹ là chỗ dựa, là bình yên, là tình yêu vô điều kiện, là vỗ về ủi an. Dù con có lớn thế nào đi nữa, trong lòng mẹ, con vẫn mãi là đứa trẻ nhỏ bé cần được mẹ che chở, hy sinh.
Đó là vào một buổi chiều muộn, lúc ấy trời cũng bắt đầu sập tối...
Liệu 2 đứa trẻ ấy sẽ như thế nào? Điều khiến các con lo lắng nhất là gì? Các con, liệu có mơ ước gì không?