Mỗi ngày anh chị đi làm thuê làm mướn nuôi 4 con ăn học, dù nghèo khó nhưng bù lại, em nào học cũng giỏi. cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua, cho đến 1 ngày- cách đây gần 1 năm, trên đường đi công chuyện, anh chị bị tai nạn xe máy.....
Tháng 9, Tháng 10, rồi tháng 11 của năm 2016, 2017…2020 hay của bất kỳ một năm nào khác... khi bão tan, lũ lùi xa về phía biển... ký ức đau thương nguôi ngoai phần nào vì bởi người miền Trung không đơn độc...
Hãy tin rằng, nụ cười của bạn – dù chỉ là một tia nắng nhỏ – cũng có thể sưởi ấm cả một tâm hồn đang lạc lối, thậm chí là một người mà bạn từng nghĩ rằng họ chẳng mảy may quan tâm đến bạn.
Vậy là bên bến sông hôm nào, những tảng lục bình đã cuốn theo niềm khát khao của bà con đến với muôn phương. Và tình người sẽ luôn đủ rộng để ôm chứa mong mỏi ấy.