Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của trái tim để lắng nghe và hướng về Miền Tây xứ Nghệ… Ở đó, giữa những dãy núi mịt mù sương và con đường đất lở chông chênh, bà con đang gồng mình đứng dậy sau một cơn lũ kinh hoàng.
Nhìn vào Đôi mắt ta có thể hiểu được nỗi trăn trở xúc động của ai đó về cuộc sống. Nhìn vào đôi mắt, ta có thể thấy được cái ray rứt khắc khoải; thấy được cái khát khao cháy bỏng.
Vậy là bên bến sông hôm nào, những tảng lục bình đã cuốn theo niềm khát khao của bà con đến với muôn phương. Và tình người sẽ luôn đủ rộng để ôm chứa mong mỏi ấy.
“Bao giờ mẹ có tiền sẽ cất nhà lại”- lời hứa ấy của mẹ đã nhiều năm trôi qua rồi, nhưng chưa thể thực hiện được. Bởi, ba thì đã đi tìm hạnh phúc mới. Chỉ có mẹ đi làm mướn và anh 2 đi phụ hồ nuôi 6 thành viên trong gia đình, ăn uống còn không đủ...