Ở trên đời, ai cũng có phần ánh sáng của riêng mình. Người nhiều người ít. Nhưng nếu mỗi người gửi một chút ánh sáng đến một đôi mắt khác thì Tết này - sẽ có thêm nhiều người được thấy lại mùa xuân.
Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
Trên những chuyến hành trình Mùa xuân yêu thương, ta cùng lắng nghe tiếng gió xuân rạo rực, lắng nghe tiếng cười con trẻ líu ríu, lắng nghe tiếng lòng hạnh phúc của người mẹ; lắng nghe tâm tư vẹn tròn của người cha...
...Những giấc mơ chập chùng, những nụ cười bẽn lẽn sau những dãy đồi, sau cơ hồ nào là núi điệp trùng vây; những giấc mơ của trò nhỏ trên vai thầy, trên tay cô. Những người ngày lại ngày, day dứt làm sao có lớp học đàng hoàng, có phòng ăn ngay ngắn...
"Tất cả mọi thứ mà gia đình họ có, từ cái chén, đôi đũa, những bộ áo quần cũ rách, bộ sách giáo khoa cho các con vào đầu năm học mới, rồi cái máy xịt thuốc- thứ duy nhất để anh đi làm thuê nuôi sống cả gia đình đều đã bị cháy rụi thành tro..."