Sát cánh cùng gia đình Việt lại mang về thêm nhiều nụ cười để nhớ, nhiều câu chuyện để kể và nhiều niềm tin để giữ - như một nhịp cầu nhỏ nối từ lòng người này sang lòng người khác, nhẹ thôi… nhưng ở lại mãi mãi.
Thanh Thảo của mẹ - Én nhỏ của miền đất Phương Nam – Bông hồng Thủy tinh – đã làm được việc mà không phải ai cũng làm.
Và “Én nhỏ” của mẹ sẽ vẫn tiếp tục mang theo về những “mùa xuân lớn” cho mọi người, cho cuộc đời đáng để yêu và đáng để sống này.
Mỹ Kiều đã không còn nữa nhưng ước mơ của con thì vẫn còn đó. Ước mơ ấy vẫn khắc khoải khôn nguôi khi gia đình của con đâu có khả năng rời khỏi nơi ở giữa bãi tha ma đó...
Trong ngày đầu xuân mới, kính chúc quý vị luôn tràn đầy hạnh phúc, tràn đầy tin yêu. Cuộc sống, có bộn bề lo toan thì sẽ đến ngày đơm hoa kết trái. Như hạ qua, thu đến, đông lưng chừng trời rồi mùa xuân ấm áp sẽ nối bước theo về...
Có lẽ mẹ sẽ nói với con gái của mẹ rằng – mẹ hạnh phúc vì đã sinh ra con, đứa con mà nào chỉ mang nặng đẻ đau, đứa con mà mẹ - khi đứng giữa lằn ranh mong manh của tuyệt vọng và hy vọng – mẹ đã chọn con – con gái của mẹ.....