Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”
..."Dù thế nào em cũng sẽ cố gắng ở lại TP kiếm tiền gửi về quê, chứ giờ mà bỏ cuộc về thì chỉ có lấy chồng, sinh con rồi lại quẩn quanh với nghèo khó. Em không muốn cuộc đời của 2 chị em gái sẽ khổ như mẹ"...
Có lẽ càng sống càng đi qua tháp ganh, đối mặt với hàng ngàn điều khó khăn luôn chật chờ ập đến thì chúng ta lại càng thấy cũng có những trái tim diệu kỳ đến lạ lùng.