Bao lần cây cầu “bất lực” khi không thể giữ được đôi chân ai đó bước ngang qua, và thế là đã có ít nhất 5 - 7 người vì trơn trượt mà ngã xuống dòng nước đục.
...một người bà với 5 đứa cháu ngoại trong căn nhà lá ngả nghiêng nằm cạnh 1 mương nước đục ngầu. Căn nhà gần sập rồi nên bà nói: Có đêm mưa quá thì khóc chứ biết sao, sợ có gì tội mấy đứa nhỏ...
Và chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đó thôi đâu thưa quí vị, hạnh phúc trên những chặng hành trình mà Sát cánh cùng gia đình Việt đi qua, còn có những hạnh phúc – mà chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mình, bởi rất khó diễn tả bằng lời.
Hành trình đi tìm con chữ của các em nhỏ sao mà nhọc nhằn và gian nan quá. Có rất nhiều em, ba mẹ mang xuống gửi các thầy cô rồi mãi không xuống thăm. Có em vì nhớ nhà mà băng rừng cả ngày để về, khi thầy cô đi tìm được thì em đã lả đi bên đường...
Bên này là nhà của má, bên kia là nhà của con; bên này là nhà tui, bên kia là nhà bạn... Bên kia là những ký ức của những ngày đã qua để bên này giờ là ký ức của những ngày vui...