Mẹ bỏ đi khi em mới 2 tháng tuổi, tuổi thơ của Dương là tháng ngày sống quanh quẩn với người ba lam lũ. Thương con thiếu vắng tình thương, ba đã hy sinh cả cuộc đời, đã cố gắng dành cho Dương những điều tốt đẹp nhất.
Ở dưới cây cầu mục nát ấy, đã có những người, những em bị rơi xuống nước.
Rằng, có con bé Nguyên- 9 tuổi trên đường đi học rồi mãi mãi không về nữa. Dòng nước dưới chân cầu đã cướp mất em.
Có lẽ điều đẹp nhất không phải là mình đã dựng lên bao nhiêu căn nhà mà là từ hôm nay có thêm bao nhiêu gia đình không còn phải sống trong cảm giác chênh vênh.
...“Sao nhà không có nóc”, đó là câu nói đầu tiên mà chúng tôi thốt lên khi đến đây. Vâng thưa quý vị, ngôi nhà của ông bà Hai không có nóc, ngồi ở trong nhà mà như đứng giữa cánh đồng trơ trọi...