Mẹ bỏ đi khi em mới 2 tháng tuổi, tuổi thơ của Dương là tháng ngày sống quanh quẩn với người ba lam lũ. Thương con thiếu vắng tình thương, ba đã hy sinh cả cuộc đời, đã cố gắng dành cho Dương những điều tốt đẹp nhất.
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
...em Phạm Đình Mạnh đã thực sự khỏe và quay về quê hương - trong lồng ngực em, một trái tim khỏe mạnh đã được thay thế cho những nhịp đập yếu ớt, ngắt quãng trước đó...
...với trẻ con, hạnh phúc âu cũng chỉ đơn giản thế thôi, được ăn một bữa thật no, thật ngon và các em biết rằng - mình luôn được yêu thương và che chở cho dù sớm hay muộn.