Mẹ bỏ đi khi em mới 2 tháng tuổi, tuổi thơ của Dương là tháng ngày sống quanh quẩn với người ba lam lũ. Thương con thiếu vắng tình thương, ba đã hy sinh cả cuộc đời, đã cố gắng dành cho Dương những điều tốt đẹp nhất.
Mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh, giọt nước mắt cũng mặn ngọt khác nhau, thế nhưng cháy bỏng trong lòng họ là ngày nào đó, sẽ có một căn nhà tường để che mưa, che nắng...
Yêu thương không cần phải đợi đến khi trưởng thành, cũng không cần phải có thật nhiều mới có thể cho đi. Ngày nào đó khi nhìn lại, điều khiến ta mỉm cười không phải là những gì ta đã giữ lại mà là những yêu thương ta đã kịp trao đi.
Từ nay, những vần thơ hạnh phúc sẽ râm ran trong lòng những ông những bà nơi thôn nghèo... Từ đây, nơi ấy - cầu Cửa Tả - xã An Dân – bà con mình sẽ bắt đầu trang nhật ký bình yên và ấm áp...
Và chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đó thôi đâu thưa quí vị, hạnh phúc trên những chặng hành trình mà Sát cánh cùng gia đình Việt đi qua, còn có những hạnh phúc – mà chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mình, bởi rất khó diễn tả bằng lời.