Mẹ bỏ đi khi em mới 2 tháng tuổi, tuổi thơ của Dương là tháng ngày sống quanh quẩn với người ba lam lũ. Thương con thiếu vắng tình thương, ba đã hy sinh cả cuộc đời, đã cố gắng dành cho Dương những điều tốt đẹp nhất.
Nhìn vào Đôi mắt ta có thể hiểu được nỗi trăn trở xúc động của ai đó về cuộc sống. Nhìn vào đôi mắt, ta có thể thấy được cái ray rứt khắc khoải; thấy được cái khát khao cháy bỏng.
Ước ao cho đôi mắt sáng để con đường mưu sinh bớt gập ghềnh, để có thể được người ta thuê giúp việc nhà, để có thể thấy đường mà kéo cái xe lôi đi lượm ve chai thay vì phải cột ở cổ để lôi đi...
Có những nhịp cầu nối hai bờ sông. Có những nhịp cầu nối ước mơ với hiện thực. Và có những ánh sáng trở lại trong đôi mắt người già, đủ để mùa xuân về sớm hơn một chút. Đó là hành trình bền bỉ mà “Sát cánh cùng gia đình Việt” đã và đang tiếp tục...