...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và, không phai mờ theo năm tháng”...
...con nhịn cũng được, chỉ ước sao có được căn nhà mới thì giữ em cho ba mẹ đi làm không còn sợ nữa vì các em sẽ thích ở trong nhà hơn. Còn bây giờ vì chòi nhỏ và nóng quá nên các em cứ đi lang thang đây đó mà gần chòi thì có sông sâu...