Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Một ngày cận tết, khi những cơn gió se lạnh ùa về, có một người đàn ông với đôi mắt không nhìn thấy, chân không mang dép, chỉ mang theo bên mình chiếc túi màu đỏ, phía trong đựng 1 cái bao tải xếp gọn lại...
Với người cựu chiến binh ấy, giữa dòng lũ dữ, không có mệnh lệnh nào được ban ra…Chỉ có một mệnh lệnh rất quen thuộc đã theo ông suốt cả cuộc đời người lính: “Còn dân, là còn mình”…