Chúng tôi nhìn nhau đau đáu lòng, cầu mong cơn bão dừng lại đâu đó ngoài khơi xa, cơn bão sẽ tan biến nhanh trước khi kịp đổ ập vào miền Trung yêu thương, bởi ở đó, bên dòng sông Đa K Rông - Tỉnh Quảng Trị,...
Những ngôi nhà, mái trường, những con đường chìm ngập trong nước, những cánh tay yếu ớt giơ lên từ mái ngói cầu cứu, giọt nước mắt của người dân mất người thân, mất hết tài sản hòa chung trong mưa bão. Mưa gió lướt thướt.
Người đã mất sẽ thôi hết những đớn đau,
Người còn sống, có lẽ đi qua cơn bão này, chúng ta suy ngẫm nhiều hơn về chính cuộc đời mình để thêm yêu cuộc sống này, yêu người hơn và sống tốt hơn…
Hãy sống với nhau như còn một ngày cuối cùng!