Có lẽ phải thật lâu thì những ký ức kinh hoàng ấy mới có nguôi ngoai trong trí nhớ của hàng ngàn người dân sống ở thị trấn Mường Xén và các bản của xã Tà Cạ, huyện Kỳ Sơn. Nơi dòng lũ đi qua gần như không còn gì cả.
Có những hạt giống thiện lương được gieo từ rất sớm. Qua năm tháng, bằng nếp nhà và bằng cách người lớn sống, chúng âm thầm bén rễ. Và đến một ngày, không ồn ào… mầm thiện ấy nở hoa.
1 năm đã qua – Không một ai có thể quên được. Nhớ để trân trọng hơn những gì mình đang có. Nhớ để hiều rằng: Những ngày tươi đẹp giúp ta quý hơn giá trị của hạnh phúc; những ngày khó khăn lại cho ta biết thích nghi với những gì đang có và chính những ngày
Mẹ bỏ đi, Cha vào viện tâm thần - bà nội, dù không được lành lặn và nghèo khó, nhưng NỘI, chính là GIA ĐÌNH của Lâm, của Tường và Trúc. Ngoài giờ đi học, 3 anh em còn đi bán rau lấy tiền phụ nội và gửi vào đóng viện phí cho cha...
Anh tên là Dương Quốc Điệp, là chủ tịch xã Kon Pne. Anh ước các cháu nhỏ nơi đây được một lần xem múa Lân, được nếm cái bánh Trung thu ngon như thế nào, được cầm cái lồng đèn như trong câu chuyện cô giáo kể…