...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
Bà Năm không sợ nghèo, không sợ cực, chỉ sợ một ngày không còn đủ sức để lo cho con. Với bà, tình thương con không có điểm dừng, chỉ có thể mang theo đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời.
Dù ở đâu, cả nước cũng đều đang hướng về Sài Gòn, mong cho Sài
Gòn mau khỏe bởi ai cũng có một phần trái tim đang đặt tại Sài Gòn. Đó chính là những giá trị của tình ruột thịt, nghĩa đồng bào luôn thường trực trên mảnh đất Việt, trong con người Việt.