Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Trên những chuyến hành trình Mùa xuân yêu thương, ta cùng lắng nghe tiếng gió xuân rạo rực, lắng nghe tiếng cười con trẻ líu ríu, lắng nghe tiếng lòng hạnh phúc của người mẹ; lắng nghe tâm tư vẹn tròn của người cha...
Một ngày cận tết, khi những cơn gió se lạnh ùa về, có một người đàn ông với đôi mắt không nhìn thấy, chân không mang dép, chỉ mang theo bên mình chiếc túi màu đỏ, phía trong đựng 1 cái bao tải xếp gọn lại...
Một căn nhà lành lặn để 3 đứa cháu đáng thương không giật mình thảng thốt những đêm mưa. Cháu đã lạnh vì đã thiếu tình thương của cha của mẹ, thì lẽ nào cuộc đời còn bắt chịu dài những cơn lạnh trời mưa?...