Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi đã từng thấy hàng ngàn ngôi nhà lá rách nát, hàng ngàn căn chòi nhỏ bé, "run rẫy" trước gió mưa...chúng tôi đã thấy nhiều em nhỏ, cụ già chui dưới gầm giường để trốn cơn giông bão!
Mẹ Duyên của Xuân Oanh, người mẹ “một đời đôi dép lạc bàn chân” làm sao để trở về với đôi bàn chân lạc dép. Cô con gái của chị, cũng không thể trở lại trường lớp, ước mơ của con sẽ dang dở....