Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.
20 năm, cô gái ấy – HỒNG THÚY mà biết bao người yêu thương, bao người tin tưởng, đã bước qua giai đoạn thời thanh xuân khỏe mạnh, thế nhưng, TRÁI TIM của cô vẫn RỰC CHÁY với TÌNH YÊU mà cô dành cho VOH
Thanh Thảo của mẹ - Én nhỏ của miền đất Phương Nam – Bông hồng Thủy tinh – đã làm được việc mà không phải ai cũng làm.
Và “Én nhỏ” của mẹ sẽ vẫn tiếp tục mang theo về những “mùa xuân lớn” cho mọi người, cho cuộc đời đáng để yêu và đáng để sống này.
Ánh mắt khắc khoải của 2 đứa trẻ bên hiên nhà – nơi những tấm lá lợp lủng toác... Giờ này, nơi bệnh viện, ở thành phố... cha mẹ của con liệu sẽ như thế nào... Con trẻ, ước mơ của con là trở thành cô giáo đó, ba mẹ của con có biết không?...
...“Sao nhà không có nóc”, đó là câu nói đầu tiên mà chúng tôi thốt lên khi đến đây. Vâng thưa quý vị, ngôi nhà của ông bà Hai không có nóc, ngồi ở trong nhà mà như đứng giữa cánh đồng trơ trọi...