Ở trang sách này, có thể bạn rơi nước mắt vì xót đau;
Ở trang sách kia, có thể bạn nghèn nghẹn không nên lời vì cảm thương.
Có lẽ, những trái tim cứng cỏi cũng ít nhiều mềm yếu, xốn xang khi để lòng chầm chậm bước vào thế giới của yêu thương
...Nghe các thầy cô giáo chia sẻ mà nao lòng, trời mưa bão- mái tôn có thể bay bất cứ lúc nào, cây có thể sập trong tích tắc- làm sao tin được trong ngôi trường với những hiểm nguy luôn rình rập ấy- ngày ngày tiếng của tụi trẻ vẫn ê a...
Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Sau 9 tháng xây dựng, ngôi trường Bế Văn Đàn với 5 phòng học, 1 phòng giáo vụ, các công trình phụ, sân chơi...đã hoàn thiện khang trang, sạch đẹp...Đẹp ngỡ ngàng như một giấc mơ của các thầy cô giáo và những đứa trò nhỏ đầu trần chân đất...