Hạnh phúc của chúng ta đó là không chỉ làm nhịp cầu nối để mang những câu chuyện ở trong từng hang cùng ngõ hẹp trên nhiều miền xa của đất nước đến gần hơn với thính giả nghe Đài, để từ đó giúp cho Hoa có thể nở trên những mảnh đất khô cằn...
Cuộc đời mỗi người có thể thay đổi theo từng chặng hành trình, tuy nhiên ký ức thì không. Nhưng, ta có thể sống với những ký ức vui thay cho nỗi niềm cũ. Ta có thể quên đi ký ức buồn khi mà ký ức ấy được chính ta “sửa chữa” và từ đó, lưu lại là những ngày vui đã qua
... những đứa trẻ ấy với Trái tim đang mang vết thương của sự mất mát. Nhưng mình tin, rồi đây, những Trái tim ấy sẽ được chữa lành bởi niềm yêu thương, che chở của biết bao người - dẫu quen hay lạ.
Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.
... Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và, không phai mờ theo năm tháng”...