1 năm đã qua – Không một ai có thể quên được. Nhớ để trân trọng hơn những gì mình đang có. Nhớ để hiều rằng: Những ngày tươi đẹp giúp ta quý hơn giá trị của hạnh phúc; những ngày khó khăn lại cho ta biết thích nghi với những gì đang có và chính những ngày
...những căn nhà nhân ái được dựng lên thật đẹp, và đẹp hơn khi đã đẩy lùi được cái run rẩy của những phận người co ro trong túp lều rách, của những đứa trẻ thu mình trong góc nhỏ - tránh những trận mưa dù không ầm ào nhưng cũng đủ xé toạc giấc mơ con.
Mẹ ơi, cuộc đời này, nỗi sợ lớn nhất trong con – là trở về mà gác bếp lạnh căm, trở về mà không được nhìn mẹ cười, không còn được nhìn dáng mẹ thấp thỏm đợi con về...
Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.
Đây là chương trình đặc biệt đón chào năm mới, khép lại một năm cũ với những dấu ấn rất lớn mà chương trình SCCGĐV đã ghi được trên nhiều nẻo đường gia đình Việt,chúng tôi tin rằng trong năm 2016 này, SCCGĐV sẽ làm tốt hơn vai trò của mình.