“Đi khắp thế gian không ai khổ bằng mẹ/ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha” – Ơn sinh thành, công dưỡng dục – và những nỗi lo toan với nhiều người cha người mẹ vẫn cứ thế đeo đẳng suốt cuộc đời bởi con của họ sinh ra không được như bao người.
...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
...Nghe các thầy cô giáo chia sẻ mà nao lòng, trời mưa bão- mái tôn có thể bay bất cứ lúc nào, cây có thể sập trong tích tắc- làm sao tin được trong ngôi trường với những hiểm nguy luôn rình rập ấy- ngày ngày tiếng của tụi trẻ vẫn ê a...
Năm cũ sẽ nhường chỗ cho năm mới, hy vọng sẽ lại được thắp lên ; sẽ có những ngày mới để mọi người cùng cố gắng, để nỗ lực cho những điều chưa trọng vẹn, để lấp đầy cho những yêu thương còn dang dở.