...Cũng như chị em bé Hằng, bé Thủy, bé Giang– đang ở trọ cùng cha mẹ ở quận Bình Tân, nếu đường đến trường dang dở thì giấc mơ trở thành phát thanh viên, dược sĩ...
Rồi một ngày nào đó, qua bước chân nhẹ nhàng, bạn sẽ có thể tìm thấy anh qua nụ hồng mới nở, qua tiếng chim hót, qua nụ cười của em thơ, qua sự vất vả của người lao động chân tay cực khổ hay qua sự thành công của những người ngay thẳng.
Ba đứa con... một gia đình đang ở bước đường cùng... một người mẹ mà cả đời chỉ mơ một lần có được 2 triệu đồng... Vì sao người mẹ ấy vẫn phải sống, vì sao người mẹ ấy mơ có được 2 triệu đồng...
Một căn nhà lành lặn để 3 đứa cháu đáng thương không giật mình thảng thốt những đêm mưa. Cháu đã lạnh vì đã thiếu tình thương của cha của mẹ, thì lẽ nào cuộc đời còn bắt chịu dài những cơn lạnh trời mưa?...
Cuộc đời mỗi người có thể thay đổi theo từng chặng hành trình, tuy nhiên ký ức thì không. Nhưng, ta có thể sống với những ký ức vui thay cho nỗi niềm cũ. Ta có thể quên đi ký ức buồn khi mà ký ức ấy được chính ta “sửa chữa” và từ đó, lưu lại là những ngày vui đã qua