Kể cho họ nghe câu chuyện của những giấc mơ của những người khác – giấc mơ tưởng chừng tuyệt vọng và mãi chôn chặt dưới đáy biển sâu nhưng đã được những trái tim nghe thấy…
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh, giọt nước mắt cũng mặn ngọt khác nhau, thế nhưng cháy bỏng trong lòng họ là ngày nào đó, sẽ có một căn nhà tường để che mưa, che nắng...
Con của ông là Lê Minh Tấn, bị tim 8 năm nay mà không có tiền điều trị. Gia đình nghèo lắm, cha lúc khoẻ thì đi làm công quả ở chùa, mẹ cũng lớn tuổi, ai thuê gì làm đó để nuôi 3 đứa con chưa trưởng thành.
Đã hơn 10 ngày chị nằm mê man trong phòng cấp cứu và bấy nhiêu ngày người mẹ già của chị ngồi 1 mình ngoài của phòng để đợi BS gọi mua gì cho con thì mua, rồi mỗi ngày, bà vào thăm con được 10 phút vào 6h chiều...
Một năm với những cuộc đời được sang trang mới; những trái tim được đập nhẹ nhàng trong lồng ngực; những đôi mắt sáng yêu thương tiếp tục ở lại với đời, với người...