Kể cho họ nghe câu chuyện của những giấc mơ của những người khác – giấc mơ tưởng chừng tuyệt vọng và mãi chôn chặt dưới đáy biển sâu nhưng đã được những trái tim nghe thấy…
Hết nắng rồi mưa, ngày cũng như đêm... các thành viên của SCCGĐV với bộ đồ bảo hộ kín mít, mang theo xấp bao thư đựng hàng triệu trái tim của rất nhiều tấm lòng gửi gắm để đi…
Những ngôi nhà, mái trường, những con đường chìm ngập trong nước, những cánh tay yếu ớt giơ lên từ mái ngói cầu cứu, giọt nước mắt của người dân mất người thân, mất hết tài sản hòa chung trong mưa bão. Mưa gió lướt thướt.
...Nghe các thầy cô giáo chia sẻ mà nao lòng, trời mưa bão- mái tôn có thể bay bất cứ lúc nào, cây có thể sập trong tích tắc- làm sao tin được trong ngôi trường với những hiểm nguy luôn rình rập ấy- ngày ngày tiếng của tụi trẻ vẫn ê a...
...Những đôi mắt sáng giàu tâm hồn và những tâm hồn đẹp, những ước ao kỳ vọng đang được mở dần ra cánh cửa – mà bên ngoài đó có con đường, có ánh nắng, có cách để mưu sinh...