Những ngày mưa dầm dề, cầu ván trơn trượt, phải vá lại chỗ này, chắp chỗ kia… những đôi bàn chân liêu xiêu, chênh vênh.
Những ngày mưa dầm dề, giữa màn trời bàng bạc, bọn trẻ qua sông đến trường, sao chấp chới, chơi vơi
Tròn 20 tháng, con gái Nguyễn Gia Hân của mẹ Vân và ba Bảo chào đời trong niềm hạnh phúc vô bờ bến của cả gia đình. Nhưng rồi khi được 1 tháng tuổi, con gái sốt liên tục và hay lả người đi...
… Lòng thật tái tê, nhói buốt khi lắng nghe tiếng ê a của những đứa bé con vùng cao. Có cô bé nhỏ nhắn, hồn nhiên kể: “Nhà con cách xa trường nhiều lắm, phải đi qua bốn ngọn đồi và hai con suối mới tới nơi. Con muốn đi học để biết con chữ sau này...
...có đi, có chứng kiến và nghe được nỗi lòng của bà con nơi miền sông nước mởi hiểu được họ khao khát như thế nào có được 1 cây cầu bê tông để đi qua lại, tránh hiểm nguy khi mưa giông đến...
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...