Mỗi ngày trôi qua, trong cuộc sống chúng ta sẽ không ít lần may mắn gặp được những người rất kỳ lạ - họ kỳ lạ ở chỗ, luôn lấy niềm vui của người khác làm niềm vui cho mình...
Ròng rã những ngày tháng 9, ngược xuôi những con dốc, len lỏi giữa những bản làng; đi giữa những cơn mưa rừng xối xả rồi cả giữa cái nắng rát da hành trang của ekip là những nụ cười mà khóe mắt rưng rưng.
...Chúng tôi nhìn về phía bên kia bờ, có 3 mẹ con đang lần dò bước lên chiếc bè mỏng manh. Người mẹ trẻ gồng mình kéo sợi dây đã được cột sẵn để chiếc bè di chuyển. Trên lưng em, đứa con nhỏ cựa quậy, còn đứa khác nữa thì loay hoay để có thể đứng vững.
Mẹ của 3 đứa trẻ trong gia đình bỏ đi biền biệt. Còn cha ở lại, không được
khôn lanh như người ta, nhưng ngày mỗi ngày vẫn đạp xe lôi chở dừa, kiếm
từng đồng, từng cắc nuôi 3 đứa con ăn học.
Một căn nhà lành lặn để 3 đứa cháu đáng thương không giật mình thảng thốt những đêm mưa. Cháu đã lạnh vì đã thiếu tình thương của cha của mẹ, thì lẽ nào cuộc đời còn bắt chịu dài những cơn lạnh trời mưa?...