...Chỉ cần một cây cầu thôi, kiên cố một chút – đường đến trường của bọn trẻ sẽ nhẹ nhàng hơn. Rồi những người dân sống trong vùng nữa, tự tin mà đi làm ăn, yên lòng lao động trên những ruộng đồng.
1 năm đã qua – Không một ai có thể quên được. Nhớ để trân trọng hơn những gì mình đang có. Nhớ để hiều rằng: Những ngày tươi đẹp giúp ta quý hơn giá trị của hạnh phúc; những ngày khó khăn lại cho ta biết thích nghi với những gì đang có và chính những ngày
Từ trên đỉnh núi cao, một dòng suối dữ đã được hình thành ngang qua những nền nhà cũ của những người dân, thẳng xuống con suối phía bên dưới thung lũng, những mảnh tôn, xoong nồi, gạch đá quyện lẫn trong bùn, đất đá, cây cối ngổn ngang...
Má mất, chị em cô bàn bạc rồi đồng thuận – Sẽ dành tặng Má của mình, món quà mà bao người đã mong đợi - MỘT CÂY CẦU VỮNG CHẮC để người đi rồi người về trong bình an...
Có lẽ chưa bao giờ cuộc sống lại khó khăn như thời điểm này- nhưng rồi dường như càng khó khăn, TÌNH ĐỒNG BÀO, NGHĨA TƯƠNG THÂN lại được thắp lên MÃNH LIỆT VÀ ẤM ÁP hơn bất cứ bao giờ…