Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.
...Những câu hỏi mà An Khuê và Hoàng Anh gửi đến nhau thật ngây thơ, trong sáng đúng tuổi của các con; nhưng chất chứa phía sau ấy có rất nhiều điều mà người lớn chúng ta cũng phải lặng lại để suy ngẫm...
Mẹ Duyên của Xuân Oanh, người mẹ “một đời đôi dép lạc bàn chân” làm sao để trở về với đôi bàn chân lạc dép. Cô con gái của chị, cũng không thể trở lại trường lớp, ước mơ của con sẽ dang dở....
Xã Yang Mao - Huyện Krông Bông - Tỉnh Đắk Lắk, hình ảnh về những người mẹ, người vợ, những người đàn bà, những đứa trẻ hoảng loạn chạy trong nước mắt tìm nơi trú ẩn khi cơn bão đến – có lẽ cả cuộc đời này cứ âm ỉ trong ngõ ngách nào đó của ký ức...
Cách đây 3 tháng, em phải bỏ học giữa chừng khi mẹ bị ung thư xương phải cưa 1 chân, người anh kế của em là Trần Hồng Bửu 21 tuổi vừa đi mua bán ve chai, vừa nuôi mẹ bệnh.