Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.
Chị em bé Thạch Thị Sóc ở Trà Vinh.Chị em bé Thạch Thị Sóc ở Trà Vinh.Chị em bé Thạch Thị Sóc ở Trà Vinh.Chị em bé Thạch Thị Sóc ở Trà Vinh.Chị em bé Thạch Thị Sóc ở Trà Vinh.Chị em bé Thạch Thị Sóc ở Trà Vinh.Chị em bé Thạch Thị Sóc ở Trà Vinh.Chị e
...“Sao nhà không có nóc”, đó là câu nói đầu tiên mà chúng tôi thốt lên khi đến đây. Vâng thưa quý vị, ngôi nhà của ông bà Hai không có nóc, ngồi ở trong nhà mà như đứng giữa cánh đồng trơ trọi...
Con của ông là Lê Minh Tấn, bị tim 8 năm nay mà không có tiền điều trị. Gia đình nghèo lắm, cha lúc khoẻ thì đi làm công quả ở chùa, mẹ cũng lớn tuổi, ai thuê gì làm đó để nuôi 3 đứa con chưa trưởng thành.
...Người đàn bà nghèo với 1 chân bị tật, với hàm răng trước bị rụng hết có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được ngày hôm ấy. Ngày mà bà cứ ngỡ rằng: “Như một giấc mơ cô à"...
Vui ơi là vui, thích ơi là thích! Em mở cái bánh trung thu ra, hít hà và vội giấu vào lớp áo dưới bụng vì cơn mưa bất chợt ập đến- em sợ cái bánh bị ướt ấy mà.