Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.
Một ngày cận tết, khi những cơn gió se lạnh ùa về, có một người đàn ông với đôi mắt không nhìn thấy, chân không mang dép, chỉ mang theo bên mình chiếc túi màu đỏ, phía trong đựng 1 cái bao tải xếp gọn lại...
Những ngôi nhà, mái trường, những con đường chìm ngập trong nước, những cánh tay yếu ớt giơ lên từ mái ngói cầu cứu, giọt nước mắt của người dân mất người thân, mất hết tài sản hòa chung trong mưa bão. Mưa gió lướt thướt.
Có những nụ cười không vui nhưng cũng có giọt nước mắt hạnh phúc. Chúng tôi mời quý vị lắng lại trong kỳ 2 với tựa đề “Vì đó là tình người” để lòng mình cùng đi qua những cung bậc cảm xúc của yêu thương, của tình người...
Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.