Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.
Khi nước rút, khi bão tan, sẽ còn lại những câu chuyện đẹp để kể cho nhau nghe, để thế hệ sau hiểu rằng — trong bão giông, người Việt Nam không bao giờ bỏ rơi nhau.
Giây phút ấy, có người ba người mẹ mỉm cười hạnh phúc, ôm thật chặt những đứa con vào lòng mà vỗ về. Giây phút ấy, dẫu không còn trên cõi đời này nữa nhưng có lẽ người cha người mẹ ấy vẫn dõi theo những đứa con của mình. Ông và bà sẽ về trong tiếng lòng
...Chúng tôi nhìn về phía bên kia bờ, có 3 mẹ con đang lần dò bước lên chiếc bè mỏng manh. Người mẹ trẻ gồng mình kéo sợi dây đã được cột sẵn để chiếc bè di chuyển. Trên lưng em, đứa con nhỏ cựa quậy, còn đứa khác nữa thì loay hoay để có thể đứng vững.