Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.
Và chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đó thôi đâu thưa quí vị, hạnh phúc trên những chặng hành trình mà Sát cánh cùng gia đình Việt đi qua, còn có những hạnh phúc – mà chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mình, bởi rất khó diễn tả bằng lời.
Những ngôi nhà, mái trường, những con đường chìm ngập trong nước, những cánh tay yếu ớt giơ lên từ mái ngói cầu cứu, giọt nước mắt của người dân mất người thân, mất hết tài sản hòa chung trong mưa bão. Mưa gió lướt thướt.
Mẹ Duyên của Xuân Oanh, người mẹ “một đời đôi dép lạc bàn chân” làm sao để trở về với đôi bàn chân lạc dép. Cô con gái của chị, cũng không thể trở lại trường lớp, ước mơ của con sẽ dang dở....