Ước ao cho đôi mắt sáng để con đường mưu sinh bớt gập ghềnh, để có thể được người ta thuê giúp việc nhà, để có thể thấy đường mà kéo cái xe lôi đi lượm ve chai thay vì phải cột ở cổ để lôi đi...
Ngay sau khi trò chuyện với cô Nguyễn Thị My, gần 60 tuổi....cả ekip đã bàn bạc phải đưa cô vào BV liền vì theo quan sát thì các vết thương của cô đã nặng, nhưng 1 câu hỏi đặt ra là tiền ở đâu, trong khi quỹ chương trình đã gần hết, khi đi khảo...
Thế nên, cứ sống trọn cho ngày hôm nay, cười được với ai thì cứ cười, để không ai phải nói với nhau câu giá như, để quanh mình ai đó vơi bớt những lần rơi nước mắt vì đau thương.