Chắc quí vị còn nhớ câu chuyện của 4 bà cháu Thạch Thị SênL ở Trà Vinh đúng không ạ! Câu chuyện này đã được gửi tới thính giả của chương trình SCCGĐV và biết bao giọt nước mắt của thính giả nghe Đài đã rơi vì xúc đồng. Bốn năm trước, trong cơn giận..
Hành trình mang điện lên non cao có lúc ngỡ như không thể thực hiện được bởi rất nhiều cái khó vượt ngoài sức tưởng tượng của mình…nhưng rồi bằng sự quyết tâm
Có lẽ với chú Đặng Văn Lành- ở Huyện Phú Tân- Tỉnh An Giang là một người đàn ông như thế. 13 năm sau ngày vợ mất, chú chưa có một ngày được vui và nụ cười cũng mất đi từ đó.
...Và chỉ cách đây gần 2 tháng, chương trình SCCGĐV đã đến với mẹ con bà. Dựng xây cho bà 1 căn nhà thật đẹp, thay thế cho mái lá dột và liêu xiêu; ngày quay trở lại, bà cứ thế mà khóc- khóc vì mừng quá: “Cô ơi! Tui có nhà đẹp rồi nè”...
Cách đây không lâu chúng tôi đã gửi đến quí vị câu chuyện của anh chị: Anh một cái bướu hơn 2 kg, cả cục bướu thụng xuống dưới, che hết 1/2 khuôn mặt, rất nhiều người không dám nhìn vào mặt anh.
Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...