Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.
Hạn hán, rồi nước mặn xâm nhập - ở một lát cắt khác thì có lẽ đâu là gì so với những tháng ngày ròng rã đã qua của bà con. Nước đá pha nước phèn cho loãng ra mà uống...
Và giữa muôn tấm lòng ấy, có những người mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên thân thương: những thành viên lặng lẽ của Ngôi nhà chung Sát cánh cùng gia đình Việt.