Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.
Lê Minh Giao Thủ Khoa năm nào, nay tiếp tục là Thủ Khoa…Tương lai của Giao thênh thang ở phía trước – Đó là quả ngọt mà con đã hái được sau một chặng đường dài nỗ lực không ngừng nghỉ.
Trong mỗi phần quà mùa xuân khó mà đong đếm hết những cung bậc cảm xúc. Đến rồi đi, để nụ cười ở lại. Đến rồi đi, mang theo về niềm hy vọng trong một ngày mùa xuân. Đến rồi đi, Gửi lại đó ngày tết cho người, giữ lại Tết trong lòng mình...
Giây phút ấy, có người ba người mẹ mỉm cười hạnh phúc, ôm thật chặt những đứa con vào lòng mà vỗ về. Giây phút ấy, dẫu không còn trên cõi đời này nữa nhưng có lẽ người cha người mẹ ấy vẫn dõi theo những đứa con của mình. Ông và bà sẽ về trong tiếng lòng