Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.
Những ngôi nhà, mái trường, những con đường chìm ngập trong nước, những cánh tay yếu ớt giơ lên từ mái ngói cầu cứu, giọt nước mắt của người dân mất người thân, mất hết tài sản hòa chung trong mưa bão. Mưa gió lướt thướt.
...Những mùa Trung thu ấy cứ thế theo chúng ta lớn lên trong cuộc đời, và cũng khi lớn lên, đi qua nhiều nơi, đến với những miền đất xa xôi của đất nước, ta chạnh lòng khi chứng kiến còn rất nhiều, rất nhiều em nhỏ ...