Ông ngoại trước đây khỏe cũng đi lượm, nhưng giờ ông yếu lắm – Ông nói với Tài: Chắc Ngoại sống không bao lâu nữa, chỉ sợ Ngoại chết rồi, không ai đưa đón Tài đi học nữa.
Màn đêm đặc quánh, trong cơn mưa xối xả, giữa dòng thác lũ cuồn cuộn, giữa những quả đồi dần sạt lở… những người con nhỏ bé của bản làng, trơ trọi, đơn độc và bất lực.
...những căn nhà nhân ái được dựng lên thật đẹp, và đẹp hơn khi đã đẩy lùi được cái run rẩy của những phận người co ro trong túp lều rách, của những đứa trẻ thu mình trong góc nhỏ - tránh những trận mưa dù không ầm ào nhưng cũng đủ xé toạc giấc mơ con.
Mẹ ơi, con không thể làm trọn vẹn chữ hiếu với ba mẹ, không có nhiều thời gian dành cho ba mẹ, cho gia đình – nhưng con luôn cần, mãi mãi cần gia đình, cần mẹ khỏe mạnh để ở đó đợi con về - Hứa nha Mẹ, hãy ở bên Ba và chúng con dài nhất có thể…