...Trái tim em ngày càng nhói đau, sức khỏe em yếu đi từng ngày. Lỡ mai này không thể đứng dậy để bước tiếp, điều hối tiếc nhất đối với Út Tuôi có lẽ là không thể bước đến giảng đường để thực hiện ước mơ của mình...
Cách đây không lâu chúng tôi đã gửi đến quí vị câu chuyện của anh chị: Anh một cái bướu hơn 2 kg, cả cục bướu thụng xuống dưới, che hết 1/2 khuôn mặt, rất nhiều người không dám nhìn vào mặt anh.
Đường về rẻo cao ngày hôm ấy của ekip Sát cánh cùng gia đình Việt thực sự là đã chở bao điều nhớ, viết bao điều thương, lưu lại bao hình ảnh và chắc chắn cũng gửi gắm biết bao nhiêu là hy vọng.