Tết Trung thu luôn gắn liền với những kí ức đẹp trong tuổi thơ mỗi chúng ta, là ánh trăng ngày rằm, là những chiếc bánh Trung thu thơm mùi hoa bưởi, những chiếc đèn lồng thắp sáng lung linh và đâu đó rộn rã tiếng cười trẻ thơ...
Tết là thế, Tết là thời điểm để những ai đi xa trở về, để gia đình sum vầy, đoàn viên. Thế nhưng, giữa cuộc sống bộn bề lo toan, giữa những khó khan nhọc nhằn bươn chải – Tết, có những người con lặng lẽ ngồi lại nơi đất khách...
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.
...những cánh chim không mỏi trong đội ngũ tình nguyện viên của chương trình. Bao năm qua luôn lặng thầm đi cùng Sát cánh cùng gia đình Việt...Họ cũng là người mà tôi có thể khóc - cười khi gặp khó khăn trong những chuyến đi dài...
Miền Tây xứ Nghệ – nơi đoàn đã vượt qua những con dốc dựng đứng, vượt dòng Nậm Nơn cuồn cuộn như muốn cuốn trôi tất cả – để đến được với 215 hộ dân, 1 điểm trường thuộc 19 bản làng