Gác lại muộn phiền của ngày hôm qua khi hôm nay, có những món quà vô giá từ tình người đã gõ cửa, đã được gọi tên. Hãy tin rằng, sẽ luôn có những điều tốt đẹp dành cho bạn ở phía trước
...Chỉ cần bạn bắt đầu bằng một ngọn cỏ, thế giới sẽ trở thành cánh đồng hoa rực rỡ. Vậy nên đừng ngần ngại trao đi ngay cả khi bạn không có gì nhiều nhặn cả...
...Và có những giấc mơ, dù chỉ là giấc mơ bé con thôi nhưng sao mà rạo rực, sao mà hân hoan, sao mà bùi ngùi xuyến xao; sao mà chân chất như những giọt mưa rừng quyện trong vị mặn của những giọt mồ hôi...
...Bên bờ sông ấy, ngôi Trường Tiểu Học Trần Thới 2 đã ở đó hơn 30 năm. Biết bao thế hệ học sinh vào- ra Trường, biết bao đổi thay của cuộc đời...Thế nhưng, có một điều vẫn cũ- ấy là chiếc phà nhỏ tự chế vẫn chưa thể nghỉ ngơi...
Đường về rẻo cao ngày hôm ấy của ekip Sát cánh cùng gia đình Việt thực sự là đã chở bao điều nhớ, viết bao điều thương, lưu lại bao hình ảnh và chắc chắn cũng gửi gắm biết bao nhiêu là hy vọng.
Nhà báo phải đi, nghe, nhìn, cảm nhận, soi vào tận ngóc ngách của vấn đề thì mới phát hiện được đề tài hay, mới vẽ lên những bức tranh chân thực về cuộc sống...