Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
...Những mái lá ngả nghiêng, vụn vỡ, mục nát chực chờ - và phía trong ấy, có những con người cũng vụn vỡ, co rúm đợi chờ nhìn bất lực. Giữa cánh đồng mênh mông, mái lá nhà dột cột xiêu buồn trơ trọi...
...Hiện thực, đôi khi như một giấc mơ, giấc mơ ngọt ngào đến với những con người nhỏ bé khốn khổ. Hiện thực, đôi khi như một giấc mơ – giấc mơ hạnh phúc có thật đến một cách lặng lẽ nhất, bình dị nhất, giản đơn nhất nhưng ăm ắp tình người nhất...