Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
...Ngôi nhà của Si Pha, ngôi nhà có người mẹ ước được ngủ một giấc thật ngon bên các con – Trái tim của Si Pha – Trái tim mang giấc mơ của một người mẹ, mời quý vị cùng lắng nghe những tiếng lòng ấy...
Bây giờ, chỗ dựa duy nhất của 3 đứa trẻ là ông ngoại. Ở cái tuổi lục tuần rồi, trông ngoại rất gầy gò, ốm yếu nhưng ngày ngày vẫn đi mò cua, bắt ốc và làm thuê cho người ta, có việc gì người ta kêu, việc nặng, việc nhẹ gì ông cũng gắng sức làm kiếm..
Những kí ức kinh hoàng về trận lũ quét cách đây gần 1 tháng trên vùng núi Tây Bắc, có lẽ sẽ mãi còn ám ảnh những người dân nơi đây. Lưu lại là nước mắt của những người còn sống...
Con của ông là Lê Minh Tấn, bị tim 8 năm nay mà không có tiền điều trị. Gia đình nghèo lắm, cha lúc khoẻ thì đi làm công quả ở chùa, mẹ cũng lớn tuổi, ai thuê gì làm đó để nuôi 3 đứa con chưa trưởng thành.