Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
..."Dù thế nào em cũng sẽ cố gắng ở lại TP kiếm tiền gửi về quê, chứ giờ mà bỏ cuộc về thì chỉ có lấy chồng, sinh con rồi lại quẩn quanh với nghèo khó. Em không muốn cuộc đời của 2 chị em gái sẽ khổ như mẹ"...
Ở trên đời, ai cũng có phần ánh sáng của riêng mình. Người nhiều người ít. Nhưng nếu mỗi người gửi một chút ánh sáng đến một đôi mắt khác thì Tết này - sẽ có thêm nhiều người được thấy lại mùa xuân.
Yêu thương không cần phải đợi đến khi trưởng thành, cũng không cần phải có thật nhiều mới có thể cho đi. Ngày nào đó khi nhìn lại, điều khiến ta mỉm cười không phải là những gì ta đã giữ lại mà là những yêu thương ta đã kịp trao đi.
Co Lót – Mường Nhé – Điện Biên – chúng mình sẽ trở lại nơi có những đứa trẻ con với ánh mắt trong veo đang đợi chờ bên con đường trải dài hoa xuyến chi...