Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
...Học trò không thấy cả chữ trên bảng, tay chân thì cũng cóng lại, tê lạnh hết những ngón tay. Lớp mù sương – trò thì tê tái bởi, lớp học không phải được làm bằng bê tông lợp ngói – mà lớp học được dựng nên bởi những thanh gỗ, những tấm bạt...
Cầu Cửa Tả - Ký ức 35 năm! Chúng ta ngược chuyến tàu và dành chút thời gian về ngồi lại bên lũy tre nơi chân cầu – nơi mà mỗi khi có xe ngang qua thì có một âm thanh như bật rền cả một vùng! ...
Rồi một ngày nào đó, qua bước chân nhẹ nhàng, bạn sẽ có thể tìm thấy anh qua nụ hồng mới nở, qua tiếng chim hót, qua nụ cười của em thơ, qua sự vất vả của người lao động chân tay cực khổ hay qua sự thành công của những người ngay thẳng.
...Và chỉ cách đây gần 2 tháng, chương trình SCCGĐV đã đến với mẹ con bà. Dựng xây cho bà 1 căn nhà thật đẹp, thay thế cho mái lá dột và liêu xiêu; ngày quay trở lại, bà cứ thế mà khóc- khóc vì mừng quá: “Cô ơi! Tui có nhà đẹp rồi nè”...
...Trong một căn nhà nhỏ tồi tàn nọ tại ấp Long Hòa 2, xã Long Phú, thị xã Long Mỹ, Tỉnh Hậu Giang, có một đôi vợ chồng nọ, bà năm nay đã 83 tuổi còn ông thì mới vừa 69,...
... Như Ý khát khao được đi học, con thích đi học lắm, con thích được có bạn có bè như mấy đứa ở trong xóm... Mỗi bận mấy đứa trẻ đi học ngang qua là con ngẩn ngơ mà không dám khóc vì con biết cha mẹ của con nghèo lắm...