Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Và chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đó thôi đâu thưa quí vị, hạnh phúc trên những chặng hành trình mà Sát cánh cùng gia đình Việt đi qua, còn có những hạnh phúc – mà chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mình, bởi rất khó diễn tả bằng lời.
Nhìn vào Đôi mắt ta có thể hiểu được nỗi trăn trở xúc động của ai đó về cuộc sống. Nhìn vào đôi mắt, ta có thể thấy được cái ray rứt khắc khoải; thấy được cái khát khao cháy bỏng.
Những ngôi nhà, mái trường, những con đường chìm ngập trong nước, những cánh tay yếu ớt giơ lên từ mái ngói cầu cứu, giọt nước mắt của người dân mất người thân, mất hết tài sản hòa chung trong mưa bão. Mưa gió lướt thướt.
Chị HT vừa nghe em nhắc đến cô Lý Thị Mai- chuyên gia tư vấn tâm lý- tên của cô rất quên thuộc với rất nhiều người và cũng rất thân thương đối với em Hà và cũng như của SCCGGĐV, quí vị biết không! Cô Lý Thị Mai là 1 tgia thường xuyên của ctr, và...
Một căn nhà lành lặn để 3 đứa cháu đáng thương không giật mình thảng thốt những đêm mưa. Cháu đã lạnh vì đã thiếu tình thương của cha của mẹ, thì lẽ nào cuộc đời còn bắt chịu dài những cơn lạnh trời mưa?...