Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Cách đây gần 1 tháng, người vợ, người mẹ trẻ trong căn nhà ven sông ấy bị đột quỵ trong đêm- rồi ra đi mãi mãi. Khi phát hiện ra, trong tay chị vẫn ôm đứa con nhỏ ngủ ngon lành. Ba đứa con, đứa lớn 5 tuổi, kế 3 tuổi và út 1 tuổi- khóc nỉ non ...
... Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và, không phai mờ theo năm tháng”...