Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
...Tiếng cảm ơn mà cô gái Thúy Phương nói trước khi chia tay chúng ta sao mà nhẹ, mà từ tâm đến vô cùng. Một người phụ nữ nhỏ nhắn, một người vợ đang sống với tất thảy tình yêu của mình và của cả chồng mình dành cho cuộc đời này.
Mẹ mình nói, các em phải cố gắng gấp mười ngàn lần mới có thể đạt tới điểm khởi đầu của hầu hết tụi mình: ăn no, mặc sướng, được tiếp cận với trường lớp, mạng xã hội, sách vở, được học tiếng Anh miễn phí trên Youtube...
Chưa bao giờ người dân ở Huyện Sìn Hồ (Tỉnh Lai Châu) và Huyện Quản Bạ (Tỉnh Hà Giang) lại chứng kiến cơn lũ kinh hoàng đến thế. Nước từ trên núi ào về cuốn phăng mọi thứ: Cha, mẹ, con...nhà cửa, ruộng vườn, trâu, bò, lợn, gà… trôi sạch theo dòng lũ dữ...
Có lẽ điều đẹp nhất không phải là mình đã dựng lên bao nhiêu căn nhà mà là từ hôm nay có thêm bao nhiêu gia đình không còn phải sống trong cảm giác chênh vênh.
Một ngày cận tết, khi những cơn gió se lạnh ùa về, có một người đàn ông với đôi mắt không nhìn thấy, chân không mang dép, chỉ mang theo bên mình chiếc túi màu đỏ, phía trong đựng 1 cái bao tải xếp gọn lại...