Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Chắc quí vị còn nhớ câu chuyện của 4 bà cháu Thạch Thị SênL ở Trà Vinh đúng không ạ! Câu chuyện này đã được gửi tới thính giả của chương trình SCCGĐV và biết bao giọt nước mắt của thính giả nghe Đài đã rơi vì xúc đồng. Bốn năm trước, trong cơn giận..
...Những đôi mắt sáng giàu tâm hồn và những tâm hồn đẹp, những ước ao kỳ vọng đang được mở dần ra cánh cửa – mà bên ngoài đó có con đường, có ánh nắng, có cách để mưu sinh...