Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
...Những mùa Trung thu ấy cứ thế theo chúng ta lớn lên trong cuộc đời, và cũng khi lớn lên, đi qua nhiều nơi, đến với những miền đất xa xôi của đất nước, ta chạnh lòng khi chứng kiến còn rất nhiều, rất nhiều em nhỏ ...
Bạn, nếu chỉ còn một ngày để sống? Bạn sẽ sống như thế trong ngày cuối cùng vỏn vẹn ấy? Hay bạn không cần ngày cuối cùng nào cả vì mỗi ngày với bạn, đã là một ngày đáng nhớ?
Chắc quí vị còn nhớ câu chuyện của 4 bà cháu Thạch Thị SênL ở Trà Vinh đúng không ạ! Câu chuyện này đã được gửi tới thính giả của chương trình SCCGĐV và biết bao giọt nước mắt của thính giả nghe Đài đã rơi vì xúc đồng. Bốn năm trước, trong cơn giận..
Hôm nay, chương trình SCCGĐV đã gửi tới quí vị 2 câu chuyện, mỗi câu chuyện trước đó là một lát cắt mong manh về những ước mơ dang dở bởi sự khó khăn, chật vật.