Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Mẹ bỏ đi khi em mới 2 tháng tuổi, tuổi thơ của Dương là tháng ngày sống quanh quẩn với người ba lam lũ. Thương con thiếu vắng tình thương, ba đã hy sinh cả cuộc đời, đã cố gắng dành cho Dương những điều tốt đẹp nhất.
Và những ngày chống chọi với dịch Covid-19 này nhất định sẽ qua đi - nay mai thôi, sẽ là những ngày nắng hửng và chúng ta lại quay trở về với nhịp sống bình thương, yên ả. Tất cả, vì chúng ta có niềm tin vào đất nước mình!
...bé Vy thương cha nhiều lắm, con bé bé xíu, nhỏ như viên kẹo thế mà tối nào cũng ngồi bóp chân cho cha. Mỗi lần cha đòi chết, con bé sợ lắm, nó ôm chặt cha ...
Tết đã về với bà con của mình vì những cái con đường mòn dẫn vào những ngôi nhà này, những con đường mà dẫn vào những bản làng thì rất là nhộn nhịp, bà con dẫn nhau ra nhận quà…