Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Tháng Chạp, thành phố mình những ngày này cũng đã giao
mùa. Một chút nắng, một chút mưa, một chút se lạnh vào mỗi buổi
sáng mai ra và chiều muộn, hối hả những vòng xe lắn bánh cho
những chuyến trở về
Người đã mất sẽ thôi hết những đớn đau,
Người còn sống, có lẽ đi qua cơn bão này, chúng ta suy ngẫm nhiều hơn về chính cuộc đời mình để thêm yêu cuộc sống này, yêu người hơn và sống tốt hơn…
Hãy sống với nhau như còn một ngày cuối cùng!