Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
...40 năm dòng sông ấy chở nặng một giấc mơ - và chúng tôi, những người thực hiện chương trình cùng nhiều thính giả có lẽ sẽ không bao giờ quên cuộc khảo sát ở bến sông ấy . Rừng núi bao quanh, chỉ có hoang vắng và nỗi sợ của những con người nhỏ bé.
Mẹ Duyên của Xuân Oanh, người mẹ “một đời đôi dép lạc bàn chân” làm sao để trở về với đôi bàn chân lạc dép. Cô con gái của chị, cũng không thể trở lại trường lớp, ước mơ của con sẽ dang dở....
Chắc nhiều người vẫn còn nhớ cái nắng gay gắt ở các tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long trong suốt từ tháng 3 đến tháng 5 đã khiến cho các tỉnh ở Đồng bằng sông Cửu Long lâm vào tình cảnh khô hạn nghiêm trọng.
Những ngày mưa dầm dề, cầu ván trơn trượt, phải vá lại chỗ này, chắp chỗ kia… những đôi bàn chân liêu xiêu, chênh vênh.
Những ngày mưa dầm dề, giữa màn trời bàng bạc, bọn trẻ qua sông đến trường, sao chấp chới, chơi vơi