Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.
Nghe những chia sẻ của ông mà xúc động: Mỗi đêm mưa, tui sợ sập nhà đè trúng bả. Tui phải nằm bên cạnh che chở, nếu có gì để bảo vệ vợ mình. Không chỉ vậy, mỗi ngày, ông còn tắm cho vợ, đút từng muỗng cháo, lau từng ngón tay, bàn chân cho sạch sẽ...