Tết đã về với bà con của mình vì những cái con đường mòn dẫn vào những ngôi nhà này, những con đường mà dẫn vào những bản làng thì rất là nhộn nhịp, bà con dẫn nhau ra nhận quà…
Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
Ngay sau khi trò chuyện với cô Nguyễn Thị My, gần 60 tuổi....cả ekip đã bàn bạc phải đưa cô vào BV liền vì theo quan sát thì các vết thương của cô đã nặng, nhưng 1 câu hỏi đặt ra là tiền ở đâu, trong khi quỹ chương trình đã gần hết, khi đi khảo...
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Những giọt nước mắt đắng cay của 2 đứa trẻ trong căn nhà tơi tả đã khiến lòng những người thực hiện chương trình SCCGĐV như thắt lại. Mẹ bị tâm thần nhẹ, suốt ngày lang thang. Lúc nào tỉnh được chút thì ai thuê gì làm đó...