...có đi, có chứng kiến và nghe được nỗi lòng của bà con nơi miền sông nước mởi hiểu được họ khao khát như thế nào có được 1 cây cầu bê tông để đi qua lại, tránh hiểm nguy khi mưa giông đến...
Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
Có lẽ với chú Đặng Văn Lành- ở Huyện Phú Tân- Tỉnh An Giang là một người đàn ông như thế. 13 năm sau ngày vợ mất, chú chưa có một ngày được vui và nụ cười cũng mất đi từ đó.
Ước ao cho đôi mắt sáng để con đường mưu sinh bớt gập ghềnh, để có thể được người ta thuê giúp việc nhà, để có thể thấy đường mà kéo cái xe lôi đi lượm ve chai thay vì phải cột ở cổ để lôi đi...