Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...
...Có thể nói, dấu ấn lớn nhất của của SCCGĐV đó chính là khơi gợi được lòng yêu thương trong trái tim của mỗi người, trong đó có cả những người đã từng ở trong hoàn cảnh bế tắc- cả một đời nghèo khó, họ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm từ thiện.
Con muốn đi học để có thể bước ra khỏi nghèo khổ để lo cho mẹ, lo cho ngoại. Con muốn đi học vì đó còn là giấc mơ của mẹ. Mẹ đã hy sinh, hy sinh cả khi cơ thể mẹ rã rời; hy sinh cả cuộc đời.