...Chân ông không mang dép, người ốm yếu và thở khó nhọc. Qua trò chuyện mới biết, ông làm nghề giác hơi xoa bóp để kiếm sống. Ông không gia đình, không vợ con. Sống lang thang, đơn độc trong bệnh tật...
Có những người mẹ, từ khi được gọi là mẹ - là những tháng ngày tảo tần, chạy vạy ngược xuôi chén cơm manh áo cho con... là những tháng ngày... khi con giờ tóc cũng đã phai màu, mẹ vuốt tóc con rồi mẹ con mình nhớ về những ngày đã qua...
Mẹ bỏ đi, Cha vào viện tâm thần - bà nội, dù không được lành lặn và nghèo khó, nhưng NỘI, chính là GIA ĐÌNH của Lâm, của Tường và Trúc. Ngoài giờ đi học, 3 anh em còn đi bán rau lấy tiền phụ nội và gửi vào đóng viện phí cho cha...
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của trái tim để lắng nghe và hướng về Miền Tây xứ Nghệ… Ở đó, giữa những dãy núi mịt mù sương và con đường đất lở chông chênh, bà con đang gồng mình đứng dậy sau một cơn lũ kinh hoàng.
... Như Ý khát khao được đi học, con thích đi học lắm, con thích được có bạn có bè như mấy đứa ở trong xóm... Mỗi bận mấy đứa trẻ đi học ngang qua là con ngẩn ngơ mà không dám khóc vì con biết cha mẹ của con nghèo lắm...