Màn đêm đặc quánh, trong cơn mưa xối xả, giữa dòng thác lũ cuồn cuộn, giữa những quả đồi dần sạt lở… những người con nhỏ bé của bản làng, trơ trọi, đơn độc và bất lực.
Đối với người sáng mắt, nuôi 1 đứa con nhỏ đã chật vật lắm rồi, thế mà chị Lan - đôi mắt không thấy đường nhưng mang trên vai mình 2 đứa con nhỏ, chưa hiểu hết những khó khăn, mất mát trong gia đình của mình...
Nghe những chia sẻ của ông mà xúc động: Mỗi đêm mưa, tui sợ sập nhà đè trúng bả. Tui phải nằm bên cạnh che chở, nếu có gì để bảo vệ vợ mình. Không chỉ vậy, mỗi ngày, ông còn tắm cho vợ, đút từng muỗng cháo, lau từng ngón tay, bàn chân cho sạch sẽ...
Co Lót – Mường Nhé – Điện Biên – chúng mình sẽ trở lại nơi có những đứa trẻ con với ánh mắt trong veo đang đợi chờ bên con đường trải dài hoa xuyến chi...