...Trước cảnh tượng tan hoang của bản làng sau cơn lũ dữ, các thầy, cô giáo ngậm ngùi, xót xa, các em học sinh thẫn thờ khi biết mình không còn đồ dùng học tập để sử dụng trong năm học mới...
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Nếu lỡ có chết, thì mẹ sẽ chết sau tụi nó, chứ lỡ mẹ chết trước rồi ai mà lo cho thằng hai, thằng út. Tụi nó không có Mẹ thì coi như đời cũng chết rồi…