SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
...Tiếng cảm ơn mà cô gái Thúy Phương nói trước khi chia tay chúng ta sao mà nhẹ, mà từ tâm đến vô cùng. Một người phụ nữ nhỏ nhắn, một người vợ đang sống với tất thảy tình yêu của mình và của cả chồng mình dành cho cuộc đời này.
Hết nắng rồi mưa, ngày cũng như đêm... các thành viên của SCCGĐV với bộ đồ bảo hộ kín mít, mang theo xấp bao thư đựng hàng triệu trái tim của rất nhiều tấm lòng gửi gắm để đi…
Từ nay, những vần thơ hạnh phúc sẽ râm ran trong lòng những ông những bà nơi thôn nghèo... Từ đây, nơi ấy - cầu Cửa Tả - xã An Dân – bà con mình sẽ bắt đầu trang nhật ký bình yên và ấm áp...
Cùng cực và tuyệt vọng vì sợ chân của vợ không kịp cứu khi đã sưng to và có dấu hiệu nhiễm trùng, Hiếu- chồng của em Trang lần dò khắp BV với mục đích: "Em muốn bán thận để có thể kiếm tiền cứu chân cho vợ. Em phải đem mẹ về cho tụi nhỏ đang ngóng ”.