SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
Nếu lỡ có chết, thì mẹ sẽ chết sau tụi nó, chứ lỡ mẹ chết trước rồi ai mà lo cho thằng hai, thằng út. Tụi nó không có Mẹ thì coi như đời cũng chết rồi…
Trong 2 ngày, chưa tính thời gian di chuyển từ TP. HCM đến Kiến Giang, rồi từ KG qua Cà Mau và CM về lại TP. HCM, mất hết gần 20 tiếng đồng hồ ngồi trên xe...
...Những đôi mắt sáng giàu tâm hồn và những tâm hồn đẹp, những ước ao kỳ vọng đang được mở dần ra cánh cửa – mà bên ngoài đó có con đường, có ánh nắng, có cách để mưu sinh...
Có lẽ với chú Đặng Văn Lành- ở Huyện Phú Tân- Tỉnh An Giang là một người đàn ông như thế. 13 năm sau ngày vợ mất, chú chưa có một ngày được vui và nụ cười cũng mất đi từ đó.
Con nhớ mẹ lắm! Ngày nào con cũng nhớ. Ngày nào con cũng mượn máy nội để gọi mẹ mà không được. Mẹ chặn số con rồi. Mẹ có chồng mới nên không cần anh em con nữa...
...40 năm dòng sông ấy chở nặng một giấc mơ - và chúng tôi, những người thực hiện chương trình cùng nhiều thính giả có lẽ sẽ không bao giờ quên cuộc khảo sát ở bến sông ấy . Rừng núi bao quanh, chỉ có hoang vắng và nỗi sợ của những con người nhỏ bé.