SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
...khi ngồi trò chuyện với cô Kính Viên, thỉnh thoảng lại nhìn thấy bàn tay cô run run lấy chiếc khăn nhỏ trong túi ra lau nước mắt, lòng HT như thắt lại- cảm xúc này làm sao tả xiết- vị sư cô đã 75 tuổi nhỏ thó trong bộ áo lam, đôi dép cũ sờn...
“Bao giờ mẹ có tiền sẽ cất nhà lại”- lời hứa ấy của mẹ đã nhiều năm trôi qua rồi, nhưng chưa thể thực hiện được. Bởi, ba thì đã đi tìm hạnh phúc mới. Chỉ có mẹ đi làm mướn và anh 2 đi phụ hồ nuôi 6 thành viên trong gia đình, ăn uống còn không đủ...