SCCGĐV vậy là đã đến kịp lúc, đã thêm một lần nữa mang lại cơ hội cho người ông người bà, người cha, người mẹ…Họ đã có thể mỉm cười, được nghe gió thoảng bên tai, được trông thấy nụ cười bình yên của ai đó quanh mình.
Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
...Cha mẹ của Quỳnh chia tay nhau. Quỳnh về ở với Cha, còn anh Hai thì ở với Mẹ. Kể từ ngày ấy, không đêm nào Quỳnh ngủ ngon được vì em nhớ Mẹ và anh Hai nhiều lắm...