Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Khi ta sống tử tế, thế giới có thể chưa đổi thay ngay lập tức nhưng chắc chắn một ai đó sẽ cảm thấy cuộc đời này dịu dàng hơn. Và yêu thương không cần lớn lao, chỉ cần chân thành là đủ chạm đến trái tim.
Vậy là bên bến sông hôm nào, những tảng lục bình đã cuốn theo niềm khát khao của bà con đến với muôn phương. Và tình người sẽ luôn đủ rộng để ôm chứa mong mỏi ấy.