Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
Mỹ Kiều đã không còn nữa nhưng ước mơ của con thì vẫn còn đó. Ước mơ ấy vẫn khắc khoải khôn nguôi khi gia đình của con đâu có khả năng rời khỏi nơi ở giữa bãi tha ma đó...
...Học trò không thấy cả chữ trên bảng, tay chân thì cũng cóng lại, tê lạnh hết những ngón tay. Lớp mù sương – trò thì tê tái bởi, lớp học không phải được làm bằng bê tông lợp ngói – mà lớp học được dựng nên bởi những thanh gỗ, những tấm bạt...