Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
...Hiện thực, đôi khi như một giấc mơ, giấc mơ ngọt ngào đến với những con người nhỏ bé khốn khổ. Hiện thực, đôi khi như một giấc mơ – giấc mơ hạnh phúc có thật đến một cách lặng lẽ nhất, bình dị nhất, giản đơn nhất nhưng ăm ắp tình người nhất...
Ngay sau khi trò chuyện với cô Nguyễn Thị My, gần 60 tuổi....cả ekip đã bàn bạc phải đưa cô vào BV liền vì theo quan sát thì các vết thương của cô đã nặng, nhưng 1 câu hỏi đặt ra là tiền ở đâu, trong khi quỹ chương trình đã gần hết, khi đi khảo...
Và giữa muôn tấm lòng ấy, có những người mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên thân thương: những thành viên lặng lẽ của Ngôi nhà chung Sát cánh cùng gia đình Việt.
Trên mảnh đất tâm hồn, nếu chúng ta ươm xuống những hạt mầm thiện lương, thì sẽ có một ngày chúng đơm hoa kết trái, và trái ngọt ấy cuối cùng sẽ trao gửi lại tay người đã vun trồng...