Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
Với người cựu chiến binh ấy, giữa dòng lũ dữ, không có mệnh lệnh nào được ban ra…Chỉ có một mệnh lệnh rất quen thuộc đã theo ông suốt cả cuộc đời người lính: “Còn dân, là còn mình”…
HOÀNG là tên Ba và Hiệp là tên Mẹ của Út - Còn Út tên là Huy Phát.
Trước đó không lâu ở Vĩnh Long, Út cũng đã đưa Ba Mẹ mình đến nơi có cây cầu tên HOÀNG HIỆP.
Vậy là chỉ trong thời gian rất ngắn, Út âm thầm tặng cho Ba Mẹ 3 MÓN QUÀ ĐẶC BIỆT...
Có người Mẹ đứng khóc nghẹn khi nhớ lại những kí ức kinh hoàng vào đêm mà lũ ào về: “Mất hết rồi, cả một đời góp nhặt, nay không còn gì cả. 3 đứa con nhỏ chỉ có bộ áo quần để mặc trên người...”