Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
Con muốn đi học để có thể bước ra khỏi nghèo khổ để lo cho mẹ, lo cho ngoại. Con muốn đi học vì đó còn là giấc mơ của mẹ. Mẹ đã hy sinh, hy sinh cả khi cơ thể mẹ rã rời; hy sinh cả cuộc đời.
Và điều kỳ diệu ấy đã mang lại những gì cho cuộc đời này, từ Bắc chí Nam, từ miền địa đầu tổ quốc đến khúc ruột miền Trung rồi xuống Năm Căn đất mũi Cà Mau. Mời quý vị và các bạn cùng đến với kỳ 3 của loạt bài có tựa đề: “Hạnh phúc nở hoa”...
...Và có những giấc mơ, dù chỉ là giấc mơ bé con thôi nhưng sao mà rạo rực, sao mà hân hoan, sao mà bùi ngùi xuyến xao; sao mà chân chất như những giọt mưa rừng quyện trong vị mặn của những giọt mồ hôi...