Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
...Thế rồi, sau khi ekip trở về - đã kể những câu chuyện ấy qua làn sóng của Đài, không có hình ảnh để minh họa - chỉ có những âm thanh, những tiếng nói day dứt lòng của cô và trò nơi miền xa biên giới, nơi điểm cực bắc của Tổ quốc mình...
Má em- người ta hay gọi là bà Út. Bà Út sống cạnh cây cầu ấy cùng chồng bị tai biến và 2 con. Mỗi ngày, bà Út phải qua lại cây cầu ván mục nát này để đi hái ớt thuê. Trời mưa, cầu trơn...Bà Út phải bò qua...