Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
Khi ta sống tử tế, thế giới có thể chưa đổi thay ngay lập tức nhưng chắc chắn một ai đó sẽ cảm thấy cuộc đời này dịu dàng hơn. Và yêu thương không cần lớn lao, chỉ cần chân thành là đủ chạm đến trái tim.
Bên những khóm dừa nước, bên con rạch đầy gió, trong những tia nắng soi rõ ngôi nhà tường màu xanh, ngồi đó chuyện trò cùng bà Hai, chốc chốc bà lại nhìn về phía căn nhà mà hạnh phúc, ngờ đâu, cũng có ngày bà có nhà để ở...
Mẹ Duyên của Xuân Oanh, người mẹ “một đời đôi dép lạc bàn chân” làm sao để trở về với đôi bàn chân lạc dép. Cô con gái của chị, cũng không thể trở lại trường lớp, ước mơ của con sẽ dang dở....
Con nhớ mẹ lắm! Ngày nào con cũng nhớ. Ngày nào con cũng mượn máy nội để gọi mẹ mà không được. Mẹ chặn số con rồi. Mẹ có chồng mới nên không cần anh em con nữa...
Sau 9 tháng xây dựng, ngôi trường Bế Văn Đàn với 5 phòng học, 1 phòng giáo vụ, các công trình phụ, sân chơi...đã hoàn thiện khang trang, sạch đẹp...Đẹp ngỡ ngàng như một giấc mơ của các thầy cô giáo và những đứa trò nhỏ đầu trần chân đất...