Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Đen vui, Đen khóc. Đen hạnh phúc, Đen khóc – giọt nước mắt rơi vì những ngày tháng tuyệt vọng đã lùi lại phía sau. Giọt nước mắt rơi cho những ngày tháng phía trước thênh thang hơn rồi đúng không Đen.
..."Dù thế nào em cũng sẽ cố gắng ở lại TP kiếm tiền gửi về quê, chứ giờ mà bỏ cuộc về thì chỉ có lấy chồng, sinh con rồi lại quẩn quanh với nghèo khó. Em không muốn cuộc đời của 2 chị em gái sẽ khổ như mẹ"...
Chỉ còn gần 2 tháng nữa là đến tết cổ truyền của dân tộc. Tết đến, mang theo những ước mơ của những gia đình nghèo có được một năm mới tràn đầy niềm vui, bớt đi gánh nặng cơm áo gạo tiền, bớt đi những nhọc nhằn bởi những mối lo toan của cuộc sống.
...Bên bờ sông ấy, ngôi Trường Tiểu Học Trần Thới 2 đã ở đó hơn 30 năm. Biết bao thế hệ học sinh vào- ra Trường, biết bao đổi thay của cuộc đời...Thế nhưng, có một điều vẫn cũ- ấy là chiếc phà nhỏ tự chế vẫn chưa thể nghỉ ngơi...