Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
...những cánh chim không mỏi trong đội ngũ tình nguyện viên của chương trình. Bao năm qua luôn lặng thầm đi cùng Sát cánh cùng gia đình Việt...Họ cũng là người mà tôi có thể khóc - cười khi gặp khó khăn trong những chuyến đi dài...
Vậy là bên bến sông hôm nào, những tảng lục bình đã cuốn theo niềm khát khao của bà con đến với muôn phương. Và tình người sẽ luôn đủ rộng để ôm chứa mong mỏi ấy.