Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
...Những đôi mắt sáng giàu tâm hồn và những tâm hồn đẹp, những ước ao kỳ vọng đang được mở dần ra cánh cửa – mà bên ngoài đó có con đường, có ánh nắng, có cách để mưu sinh...
Cùng cực và tuyệt vọng vì sợ chân của vợ không kịp cứu khi đã sưng to và có dấu hiệu nhiễm trùng, Hiếu- chồng của em Trang lần dò khắp BV với mục đích: "Em muốn bán thận để có thể kiếm tiền cứu chân cho vợ. Em phải đem mẹ về cho tụi nhỏ đang ngóng ”.
Gác lại muộn phiền của ngày hôm qua khi hôm nay, có những món quà vô giá từ tình người đã gõ cửa, đã được gọi tên. Hãy tin rằng, sẽ luôn có những điều tốt đẹp dành cho bạn ở phía trước