Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Cầu Cửa Tả - Ký ức 35 năm! Chúng ta ngược chuyến tàu và dành chút thời gian về ngồi lại bên lũy tre nơi chân cầu – nơi mà mỗi khi có xe ngang qua thì có một âm thanh như bật rền cả một vùng! ...