Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
... Như Ý khát khao được đi học, con thích đi học lắm, con thích được có bạn có bè như mấy đứa ở trong xóm... Mỗi bận mấy đứa trẻ đi học ngang qua là con ngẩn ngơ mà không dám khóc vì con biết cha mẹ của con nghèo lắm...
Sau 9 tháng xây dựng, ngôi trường Bế Văn Đàn với 5 phòng học, 1 phòng giáo vụ, các công trình phụ, sân chơi...đã hoàn thiện khang trang, sạch đẹp...Đẹp ngỡ ngàng như một giấc mơ của các thầy cô giáo và những đứa trò nhỏ đầu trần chân đất...
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...
Rồi một ngày nào đó, qua bước chân nhẹ nhàng, bạn sẽ có thể tìm thấy anh qua nụ hồng mới nở, qua tiếng chim hót, qua nụ cười của em thơ, qua sự vất vả của người lao động chân tay cực khổ hay qua sự thành công của những người ngay thẳng.
Chắc quí vị còn nhớ câu chuyện của 4 bà cháu Thạch Thị SênL ở Trà Vinh đúng không ạ! Câu chuyện này đã được gửi tới thính giả của chương trình SCCGĐV và biết bao giọt nước mắt của thính giả nghe Đài đã rơi vì xúc đồng. Bốn năm trước, trong cơn giận..