Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Bên này là nhà của má, bên kia là nhà của con; bên này là nhà tui, bên kia là nhà bạn... Bên kia là những ký ức của những ngày đã qua để bên này giờ là ký ức của những ngày vui...
Cách đây 1 tháng, khi bệnh viện trả về, anh không nằm được mà ngày qua ngày, chỉ ngồi thở thoi thóp. Người nhà đã chuẩn bị tinh thần cho ngày anh ra đi. Lúc đó, anh bị suy tim nặng, huyết khối trong tim, tăng áp phổi, suy thận, xơ gan...
...Học trò không thấy cả chữ trên bảng, tay chân thì cũng cóng lại, tê lạnh hết những ngón tay. Lớp mù sương – trò thì tê tái bởi, lớp học không phải được làm bằng bê tông lợp ngói – mà lớp học được dựng nên bởi những thanh gỗ, những tấm bạt...