Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
...Cha mẹ của Quỳnh chia tay nhau. Quỳnh về ở với Cha, còn anh Hai thì ở với Mẹ. Kể từ ngày ấy, không đêm nào Quỳnh ngủ ngon được vì em nhớ Mẹ và anh Hai nhiều lắm...
Và giữa muôn tấm lòng ấy, có những người mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên thân thương: những thành viên lặng lẽ của Ngôi nhà chung Sát cánh cùng gia đình Việt.