Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Nhìn vào Đôi mắt ta có thể hiểu được nỗi trăn trở xúc động của ai đó về cuộc sống. Nhìn vào đôi mắt, ta có thể thấy được cái ray rứt khắc khoải; thấy được cái khát khao cháy bỏng.
Tròn 20 tháng, con gái Nguyễn Gia Hân của mẹ Vân và ba Bảo chào đời trong niềm hạnh phúc vô bờ bến của cả gia đình. Nhưng rồi khi được 1 tháng tuổi, con gái sốt liên tục và hay lả người đi...
...20 năm qua, cô trò nơi đây, những người gieo ước mơ và cả những đứa trẻ đang xây ước mơ phải gồng mình trong muôn vàn thiếu thốn. Thiếu đến cái cơ bản nhất, khát cũng không có nước để uống, ...
...Đoàn SCCGĐV lên đường giữa cơn mưa giăng giăng của vùng đất Tây Nguyên, dẫu không ai nói ra, nhưng trong lòng nhiều lo lắng lắm vì con đường phía trước có lẽ lầy lội hơn những gì mà chương trình đã chia sẻ...
...Và chỉ cách đây gần 2 tháng, chương trình SCCGĐV đã đến với mẹ con bà. Dựng xây cho bà 1 căn nhà thật đẹp, thay thế cho mái lá dột và liêu xiêu; ngày quay trở lại, bà cứ thế mà khóc- khóc vì mừng quá: “Cô ơi! Tui có nhà đẹp rồi nè”...