Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
Người phụ nữ ấy ngày ngày cặm cụi bên chiếc máy may cũ với đôi bàn chân sưng húp do bị suy dãn tĩnh mạch để hy vọng sau nửa năm thì dành dụm được một số tiền mang đến ủng hộ giúp đỡ người nghèo.
Tết này, vẫn gọi là Tết đó thôi nhưng liệu ở nhiều miền quê đất nước mình, sau đợt dịch bệnh bùng phát, Tết có kịp về hay không? Chắc chắn là có. Thế nhưng, Tết sẽ về trong bộn bề lo toan.