Không buồn sao được vì những nơi ấy, chưa từng có cây cầu nào để nối đôi bờ; có nơi thì cầu sắp sập rồi mà ngày mỗi ngày bà con, rồi học sinh vẫn phải đi rồi về đó thôi.
...Làm sao sẻ chia hết với nỗi lòng người đàn bà mà đến tấm ảnh thờ chồng phải cột bằng dây cho khỏi ngã – làm sao xoa dịu nỗi lòng người vợ, đến một chỗ thờ chồng cũng chỏng chơ, lênh đênh...
Có một ngôi trường nằm cheo leo trên ngọn đồi với hơn 200 em học trò nhỏ ngày ngày vẫn đi tìm con chữ nơi ấy. Trường được dựng tạm bằng tôn, cột đơn sơ, bàn ghế thì không lành lặn; những khi trời mưa to, lốc xoáy,...
Tết này, vẫn gọi là Tết đó thôi nhưng liệu ở nhiều miền quê đất nước mình, sau đợt dịch bệnh bùng phát, Tết có kịp về hay không? Chắc chắn là có. Thế nhưng, Tết sẽ về trong bộn bề lo toan.