Bà Năm không sợ nghèo, không sợ cực, chỉ sợ một ngày không còn đủ sức để lo cho con. Với bà, tình thương con không có điểm dừng, chỉ có thể mang theo đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời.
Yêu thương không cần phải đợi đến khi trưởng thành, cũng không cần phải có thật nhiều mới có thể cho đi. Ngày nào đó khi nhìn lại, điều khiến ta mỉm cười không phải là những gì ta đã giữ lại mà là những yêu thương ta đã kịp trao đi.