Mẹ của em, người đàn bà không tỉnh táo ấy những ngày qua cũng theo Quý vào viện, bà biết mua cơm để đó cho Quý ăn khi đói rồi lang thang nơi này nơi kia...
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi đã từng phỏng vấn nhiều nhân vật đang sống trong những căn chòi lá, để rồi đau lòng khi nghe họ chia sẻ: "Nghèo quá, làm sao dám mơ có 1 nơi lành lặn để ở, làm sao mơ giấc ngủ được bình yên khi mưa về..."
Một năm đã trôi qua. Cảm ơn vì ta vẫn còn ngồi đây để chuyện trò, để nhắc nhớ nhau bao điều về ngày cũ. Cảm ơn vì dù những lúc mệt mỏi hay chùn chân, ta vẫn còn một chỗ dựa vững chắc là gia đình.