Và những ngày chống chọi với dịch Covid-19 này nhất định sẽ qua đi - nay mai thôi, sẽ là những ngày nắng hửng và chúng ta lại quay trở về với nhịp sống bình thương, yên ả. Tất cả, vì chúng ta có niềm tin vào đất nước mình!
Xã Yang Mao - Huyện Krông Bông - Tỉnh Đắk Lắk, hình ảnh về những người mẹ, người vợ, những người đàn bà, những đứa trẻ hoảng loạn chạy trong nước mắt tìm nơi trú ẩn khi cơn bão đến – có lẽ cả cuộc đời này cứ âm ỉ trong ngõ ngách nào đó của ký ức...
Nếu lỡ có chết, thì mẹ sẽ chết sau tụi nó, chứ lỡ mẹ chết trước rồi ai mà lo cho thằng hai, thằng út. Tụi nó không có Mẹ thì coi như đời cũng chết rồi…
Khó khăn lắm, ngổn ngang lắm... nhưng phải cùng nhau đi qua chứ.
Lo lắng lắm, suy tư lắm... nhưng làm sao ta lại đi một mình, phải cùng dìu nhau đi qua những tháng ngày đặc biệt này.
Giờ thì xong hết rồi, chị đã được chở đi. Để lại 2 cha con trong căn chòi rách nát dưới gầm cầu ấy. Con bé không cảm nhận được mẹ đã đi và sẽ không bao giờ quay trở lại nữa - thế nên trong ánh mắt vẫn tươi rói, hồn nhiên khi thấy chú chụp hình…
Vậy là bên bến sông hôm nào, những tảng lục bình đã cuốn theo niềm khát khao của bà con đến với muôn phương. Và tình người sẽ luôn đủ rộng để ôm chứa mong mỏi ấy.