...Bên bờ sông ấy, ngôi Trường Tiểu Học Trần Thới 2 đã ở đó hơn 30 năm. Biết bao thế hệ học sinh vào- ra Trường, biết bao đổi thay của cuộc đời...Thế nhưng, có một điều vẫn cũ- ấy là chiếc phà nhỏ tự chế vẫn chưa thể nghỉ ngơi...
...Những chia sẻ của chị lúc này đây, như một sợ dây yêu thương được nối dài và lan tỏa. Rất nhiều người muốn nghe, điều gì đã làm trái tim anh chị lay động để rồi quyết định cùng chương trình viết nên câu chuyệt tuyệt vời như thế?...
...đến tận nơi, chứng kiến cái nghèo khó của bà con nơi đây, nên chúng tôi cảm nhận được tất thảy niềm vui khi nhận những phần quà tết. Dù, có gì đâu, chỉ là những nhu yếu phẩm như gạo, đường, nước mắm, nước tương, bột ngọt, mì gói, bánh kẹo...
Đó là những kỷ niệm, ký ức không quên trong lòng của từng thành viên ekip. Là niềm hạnh phúc vỡ òa của người thầy nơi nhà nội trú Bảo Nam, là hành trình lan tỏa yêu thương sẽ còn nối dài…
Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và, không phai mờ theo năm tháng”...